Đầu tháng bảy, nắng hè chói chang, trên bầu trời một vầng mặt trời vàng rực, nóng đến mức khiến con người uể oải chẳng muốn nhúc nhích.
Dưới dãy chung cư kiểu cũ ở khu Hạnh Phúc, mấy cụ ông cụ bà ngồi tụm ba tụm bảy dưới bóng cây trong công viên, phe phẩy quạt nan, vừa hóng mát vừa chuyện trò.
Họ đã sống ở đây mấy chục năm, đều là những người hàng xóm lâu năm.
Khi xưa nơi này còn gọi là Hạnh Phúc Thành, về sau ngày càng phát triển, phía trên xây dựng khu mới, thanh niên dần dần dọn đi, nơi này trở thành khu Hạnh Phúc cũ, chỉ còn lại những người già không muốn chuyển hoặc luyến tiếc chốn cũ mà ở lại.
Những gốc cây cổ thụ rung rinh trong gió, lá xào xạc, mang đến một làn gió mát. Trong đám đông, vang lên một giọng nói sang sảng.
“Mọi người có biết không, con gái thất lạc của Trần Uyển Như đã tìm được rồi.”
Đầu mối tin tức trong khu, bà Lưu, vừa bóc hạt dưa vừa cao giọng kể cho nhóm bạn già.
“Thật hay giả thế, tôi nhớ con gái bà ấy mất tích gần hai mươi năm rồi, lâu như vậy sao còn có thể tìm lại được?”
“Tôi cũng chưa nghe gì cả, bà nghe từ đâu vậy?”
“Tất nhiên là thật! Tôi sống ngay cạnh nhà họ, tận mắt thấy rồi, hơn nữa con bé ấy tự mình trở về, còn có vài phần giống Trần Uyển Như, chắc chắn không giả được.”
“Hôm nay sáng sớm, hai vợ chồng họ còn đưa nó đi làm cái gọi là... Giám định cha con ấy.”
Thấy mọi người nghi ngờ, Lưu Huệ Bình liền bỏ cả hạt dưa, hào hứng nói.
Bà nói khá to, những người xung quanh đều nghe thấy, lập tức nhập cuộc bàn tán.
Chuyện vợ chồng Trần Uyển Như có một đứa con gái thất lạc vốn chẳng phải bí mật, ai cũng biết, nay nghe tin tìm lại được, ai nấy đều hiếu kỳ.
“Là thật thì coi như khổ tận cam lai, mấy năm nay hai vợ chồng họ cũng chẳng dễ dàng gì.” Một người hàng xóm thân thiết với Trần Uyển Như cảm thán.
“Đúng vậy, để tìm con gần như tán gia bại sản, đến bữa thịt cũng chẳng dám ăn, nhìn hai vợ chồng gầy gò mà tôi thấy xót xa.”
“Uyển Như trước kia hoạt bát cởi mở bao nhiêu, giờ càng ngày càng ít nói, lần này tìm được con quả thật là chuyện tốt.”
“Haiz, đều là số mệnh cả, chỉ mong đứa con gái này hiếu thuận, nếu không sau này vẫn còn phải chịu khổ.”
...
Trong lúc mọi người bàn tán, một chiếc taxi màu xanh lá từ từ dừng lại bên đường.
Cửa xe mở ra, bước xuống chính là gia đình đang được nhắc tới.