Mạc Dịch hơi nheo mắt lại, hàng mi dày che khuất cảm xúc phức tạp trong đôi mắt anh.
Anh từ từ bước đều, rồi đứng lặng thật lâu trước cảnh cửa quen thuộc.
Phần khung trên của cánh cửa này thấp hơn nhiều so với những căn phòng khác, hình dạng nghiêng lệch, được chế tác rất thô sơ, bên cạnh có một dòng chữ “Phòng đồ chơi” nguệch ngoạc bằng bút sáp màu.
Nhưng không giống lần trước, lúc này trên mặt cửa chi chít những dấu tay máu nho nhỏ chồng chất lên nhau, gần như phủ kín toàn bộ diện tích, từng tảng màu đỏ tươi rực chói như kim châm vào mắt.
Nhìn mà rợn người.
Mạc Dịch hít sâu một hơi, vô thức nắm chặt cây đèn pin trong tay, cảm giác mát lạnh từ lớp vỏ kim loại xuyên qua làn da chạm vào xương cốt, giúp anh thoáng bình tĩnh trở lại.
Trải nghiệm lần trước ở phòng đồ chơi không hề vui vẻ, tuy anh chưa phải chịu thương tổn thực chất nào, nhưng thứ cảm giác áp bách gần như ngưng tụ thành thật thể ấy không dễ nguôi ngoai trong một sớm một chiều.
Hơn nữa hiện tại nhiệm vụ phụ đã được mở ra, độ khó gia tăng rất nhiều — không ai dám đảm bảo chuyện gì sẽ xảy ra sau khi đi vào trong.
Mạc Dịch đặt tay lên nắm đấm cửa xoay nhẹ.
Đọc Full Tại Truyenfull.vn
Cánh cửa im lìm đẩy vào trong bóng tối.
Giống như lần trước, tựa như đang mời anh bước vào, chờ đợi con cừu non lầm bước.
Mạc Dịch cảm thấy cổ họng mình khô khốc, khẽ nuốt nướt bọt mà vẫn còn rát đau.
Đúng lúc này trong phòng vang lên tiếng động rất nhỏ.
“Xành xạch”.
Đèn tự động bật lên.
Ánh đèn nhợt nhạt tối tăm rải đầy không gian, soi sáng tình trạng bài trí bên trong.
Diện tích phòng này không lớn, trông cũng khá bình thường so với những căn phòng ngoài kia.
Trên vách tường thấp bé xiêu vẹo là giấy dán tường màu sắc kỳ lạ, mép giấy bong ra từng mảng, để lộ lớp vôi không phân biệt nổi màu sắc phía sau, trong phòng trống trơn, tấm thảm trải dưới sàn bẩn thỉu.
Trên thảm ngổn ngang vài món đồ chơi cùng mấy con búp bê.
Một chồng khối gỗ xếp thành ngôi nhà nhỏ xiêu vẹo, sắp đặt vụng về, thoạt trông hơi buồn cười, vài con búp bê dính đầy bụi bặm nằm bên cạnh nó, vài con thì dồn thành đống nhỏ tựa vào góc tường.
Trái tim Mạc Dịch hơi nảy lên.
Anh nhớ rõ lần đầu tiến vào đây, mình đã vô tình đá đổ chồng gỗ này.
Lấy lại bình tĩnh, Mạc Dịch nhìn một vòng chung quanh căn phòng, ánh mắt bồi hồi ở vách tường đối diện một lúc lâu — sáu bức vẽ lần trước đã biến mất, chỉ còn lại một mảng giấy dán tường trống trơn.