Chương 50

Chỉ thấy Mạc Dịch do dự, nét mặt có chiều đăm chiêu, anh mở miệng nói: “Điều tôi lo lắng không phải là có tìm ra manh mối hay không, mà bản thân chuyện không có manh mối chính là một manh mối rồi.”

... Gì gì gì với gì cơ?

Tôn Tiểu Nham ngẩn ra.

Đúng lúc này, tiếng chuông báo giờ cơm vang lên, không biết có phải ảo giác hay không mà âm thanh này tựa hồ dễ nghe hơn trước nhiều.

Tuy mọi người còn chưa muốn từ bỏ, nhưng cũng không thể vi phạm thời gian biểu, đành rời khỏi thư viện để tiến về nhà ăn.

Thực đơn buổi trưa lại càng phong phú hơn.

Chân giò nướng vàng óng ánh phủ một lớp bơ cùng mật ong tỏa hương thơm ngào ngạt, bánh pancake lớp lớp chồng lên nhau đặt trên mặt đ ĩa trắng như tuyết, rưới đẫm nước ô mai bóng láng, sau bữa chính còn có điểm tâm ngọt là bánh táo cùng bánh pudding.

Nhóm Mạc Dịch vẫn chỉ lấy bánh mì đen rồi ngồi xuống một bên như trước.

Trong lúc mọi người đang bận rộn ăn uống, Mạc Dịch đột nhiên buông miếng bánh đang cắn dở một nửa trong tay ra, ngẩng đầu nói:

“Thời gian tự do chiều nay chúng ta tách ra để hành động nhé.”

Vương Trạch Chi sửng sốt: “Nhưng mà...”

Mạc Dịch mỉm cười quả quyết cắt ngang lời cậu định nói:

“Chỉ khi được tôi chia sẻ những manh mối trước đó thì cậu mới được coi là chính thức tham gia vào nhiệm vụ phụ, cậu biết điều đó mà đúng không?”

Vương Trạch Chi im lặng trong chốc lát rồi gật gật đầu.

Cậu ta hiểu hàm ý trong câu nói của Mạc Dịch: phải chứng minh rằng bản thân xứng đáng được chia sẻ tin tức... Nói chuyện với người thông minh thật là dễ dàng.

Khóe mắt Mạc Dịch hơi biểu lộ một xíu tâm tình vui vẻ.

Đúng lúc này, Tống Kỳ vẫn luôn im lặng đột nhiên mở miệng hỏi: “Buổi chiều hôm nay anh định làm gì?”

Mạc Dịch ngẩng đầu, ra vẻ nghĩ ngợi rồi đàng hoàng trả lời:

“Tôi muốn đi tìm một con thỏ.”

Mạc Dịch mở đèn pin, đập đập vào lòng bàn tay vài cái, chùm sáng xuyên thẳng qua bóng tối, lia tới lia lui trên trên vách tường đối diện.

Chưa hỏng, vẫn còn đầy pin.

Mạc Dịch bồn chồn tắt đèn pin đi nhưng vẫn cầm trong tay, chậm rãi hít sâu một hơi, sau đó vững vàng nện bước ra ngoài.

Anh nghĩ sự xuất hiện của cô bé đêm qua không phải là trùng hợp.

— cô bé ấy đang tìm một con thỏ.

Sau lúc nguy hiểm đã qua đi, Mạc Dịch lập tức nghĩ đến con thỏ bông rách nát anh vô tình giẫm phải trong phòng đồ chơi.

Dù có liên quan đến nó hay không thì cũng phải thử mới biết được.