Chương 49

Đột nhiên, phía sau cách đó không xa truyền đến một tiếng kêu sợ hãi.

Mạc Dịch giật mình, vội vàng vứt bừa quyển sách xuống rồi xoay người đi đến nơi âm thanh vừa phát ra.

Chỉ thấy một em gái người mới mặt mũi tái nhợt đứng bên cạnh chiếc bàn, ngón tay run rẩy chỉ vào cuốn vở đặt bên trên, lắp bắp nói: “Vừa... Vừa nãy khi đang tìm manh mối, em quay ra thì thấy cuốn vở tự lật trang.”

Thấy mọi người tỏ vẻ không tin, nét mặt cô rưng rưng suýt khóc: “Em thề! Thật sự! Trước lúc em quay ra nó không phải là trang này.”

Mạc Dịch thấy không đáng để quan tâm lắm, bèn mím môi quay trở vào trong.

Bàn tay chuẩn bị vươn ra của anh chợt khựng lại.

Cuốn sách anh vừa lật xem giờ đã được xếp trở về trên giá.

Mạc Dịch hạ tay, cụp mắt trầm tư, mặt mày nặng nề không biểu lộ cảm xúc gì.

Dự cảm chẳng lành như làn hơi ẩm mù mịt sau cơn mưa, vương vấn từ đầu ngón tay đến đáy lòng anh, không cách nào xua tan được.

Anh mím môi im lặng.

— Tìm kiếm cả một buổi sáng mà không thu hoạch được gì.

Toàn bộ căn phòng giống như đã bị dọn dẹp sạch sẽ, tất cả manh mối, từ đã từng lẫn chưa từng được phát hiện đều bị quét gọn, biến mất không còn chút dấu vết nào. Cho dù đã lật tung cả căn phòng lên kết quả cũng chẳng mấy khả quan.

Tôn Tiểu Nham đưa bàn tay dính đầy tro bụi lên lau mồ hôi trên trán, làm dính một vệt bẩn trên gương mặt trắng trẻo.

Cô duỗi thẳng cái lưng nhức mỏi, vừa quay đầu liền thấy, trong khi tất cả mọi người dốc hết sức lực, Mạc Dịch lại bình tĩnh ngồi ngay ngắn trên chiếc ghế dài để đọc sách, như thể mọi chuyển chẳng liên quan đến mình vậy.

Những ngón tay dài mảnh vân vê trang sách rồi từ từ lật sang tờ tiếp theo, tựa như đang trải qua những phút giây bình yên trong thư viện, chứ không phải là một trò chơi sinh tồn nơi nguy hiểm rình rập tứ phía.

Trong lòng Tôn Tiểu Nham bỗng bùng lên ngọn lửa không tên, cô ta nổi giận đùng đùng đi đến bên cạnh Mạc Dịch, giở giọng quái gở:

“Chính cậu mở nhiệm vụ phụ, vậy mà lúc này lại ngồi yên chẳng chịu làm gì, định lợi dụng những người khác tìm kiếm manh mối cho mình sao?”

Nét mặt Mạc Dịch nặng trĩu, dường như vẫn còn đắm chìm trong thế giới riêng của bản thân.

Mất một lúc sau anh mới ngẩng đầu lên.

Màu mắt Mạc Dịch rất thẫm, khi nhìn chăm chú vào ai liền tạo cho người ta cảm giác như rơi vào vực tối sâu thẳm, khiến Tôn Tiểu Nham không khỏi giật mình hoảng sợ.