“Ừm... Đương nhiên, là một người hiện đại, tư tưởng của em tiến bộ lắm rồi.”
Mạc Dịch nghiêng đầu chẳng hiểu mô tê gì cả:???
— nè nè có phải cậu hiểu lầm chuyện gì rồi không?
Biểu cảm trên khuôn mặt Tống Kỳ không còn lạnh lẽo như vừa nãy nữa, hắn buông vai Mạc Dịch ra, cúi đầu nghiêm trang chọc chọc miếng bánh mì trên bàn ăn.
Mạc Dịch lấy lại tinh thần, cười cười vẻ bất đắc dĩ: “Cậu hiểu lầm rồi, bọn tôi là bạn bè thôi.”
Dưới ánh mắt dịu dàng như gió xuân của Mạc Dịch, Vương Trạch Chi buộc phải gật đầu thừa nhận là mình sai rồi, sau đó mắt nhìn mũi mũi nhìn tim mà cúi đầu chuyên tâm ăn bánh mì, tuyệt không dám hé mắt xem Tống Kỳ đang mây mù âm u kia dù chỉ một lần.
Quãng thời gian ăn sáng bình yên luôn trôi qua rất nhanh.
Mạc Dịch đặt khay đồ ăn trở lại quầy rồi quay người chuẩn bị đi.
Giây tiếp theo anh bỗng ngừng chân lại. Mạc Dịch nhíu mày bước nhanh đến bên chiếc đồng hồ đằng sau quầy ăn.
Vẫn giống như lần trước, kim đồng hồ vẫn nhích đều từng giây từng phút, điều khác biệt duy nhất chính là... nó đang quay ngược chiều.
Kim giây tích tắc giật ngược lại, trông cực kỳ ma quái.
Hai hàng lông mày Mạc Dịch nhíu chặt, tính nhẩm thật nhanh ở trong lòng rồi sửng sốt, chiếc đồng hồ này bắt đầu đi lùi từ khoảnh khắc anh mở khóa nhiệm vụ phụ — nó tựa như đang đếm ngược vậy.
Nếu thế, khi thời gian đếm ngược kết thúc, chuyện gì sẽ xảy ra?
Tiếng Vương Trạch Chi vang lên sau lưng: “Anh đã xong chưa? Sắp đến giờ đi học rồi.”
Mạc Dịch liếc nhìn chiếc đồng hồ lần cuối vẻ ngờ vực, đoạn xoay người về phía Tống Kỳ và Vương Trạch Chi đang đợi ngoài cửa, vừa đi vừa đáp:
“Xong rồi đây.”
Sau lưng Mạc Dịch, chiếc đồng hồ cũ nát xiêu vẹo im lìm treo trên tường, lớp vỏ kim loại đen thui lóe sáng lạnh lẽo, mặt đồng hồ rạn nứt vẫn còn tiếp tục đếm giờ, kim giây tích tắc quay ngược chiều cực kỳ quỷ dị.
—
Tới thư viện rồi, mọi người còn hoảng sợ hơn.
Giống như nhà ăn, nơi này cũng rực rỡ hẳn lên.
Bàn ghế sắp xếp chỉnh tề, bề mặt không dính chút bụi bặm nào, tại mỗi chỗ ngồi còn mở sẵn một quyển sách như có ai đang đọc dở vậy.
Dưới ánh sáng rực rỡ của đèn trần, sàn nhà cùng vách tường trụi lủi dường như cũng không khiến người ta khó chịu nhiều nữa, ngược lại còn lan tỏa bầu không khí khá ấm áp.
Nhưng trong trò chơi, những thay đổi như vậy chỉ khiến mọi người cảm thấy không rét mà run.