Mạc Dịch tươi tỉnh mặt mày. Vẻ ngoài anh vốn sáng sủa nên khi mỉm cười càng khiến người ta vô thức cảm thấy thân thiết.
Dường như được thái độ của anh ảnh hưởng, đối phương đã bớt căng thẳng hơn, cơ mặt cũng giãn ra.
Mạc Dịch tỏ vẻ hiền hòa: “Cậu tên là Vương Trạch Chi đúng không?” Anh nhớ ngày đầu tiên khi mọi người bắt đầu lập đội, cậu ta đã tự giới thiệu qua về bản thân.
Vương Trạch Chi gật đầu vẻ hơi ngạc nhiên, hình như không ngờ Mạc Dịch lại nhớ rõ tên của mình.
“Đây cũng không phải lần đầu cậu tham gia trò chơi nhỉ?” Mạc Dịch cười cười, tiếp tục hỏi.
Vương Trạch Chi có vẻ hơi ngại ngùng, cậu đưa tay nâng gọng kính, miệng đáp: “Lần thứ ba.”
Cố nén xúc động, cậu tiếp tục nói: “Hai lần trước em chỉ sống cầm hơi đợi đến lúc hết thời gian. Nhưng lần gần đây nhất lại vô tình mở khóa nhiệm vụ phụ, may có người chơi lâu năm hỗ trợ, em cửu tử nhất sinh mới giành giật được mạng sống, cũng đã mở cửa hàng điểm thưởng... Nên em có biết một chút về cơ chế của trò chơi này.”
Mạc Dịch nhướn mày tỏ vẻ hứng thú chờ cậu nói tiếp.
Vương Trạch Chi chỉ tay bâng quơ vào miếng bánh mì đen trên bàn ăn, ngước mắt nhìn Mạc Dịch. Cậu mím mím môi:
“Cho nên em có thể phân biệt được ai mới là người thực sự hành động trong trò chơi này.”
Đột nhiên bả vai Mạc Dịch trĩu xuống.
Anh hơi ngạc nhiên nhìn sang bên cạnh, thấy Tống Kỳ đang đặt tay lên vai mình ghé sát lại gần — Mạc Dịch dường như cảm nhận được nhiệt độ cơ thể lạnh lẽo của hắn qua lớp vải áo mỏng manh.
Giọng Tống Kỳ trầm hẳn so với mọi khi:
“Ý cậu là định xin lập đội à?”
Mạc Dịch âm thầm nhăn mặt.
Đọc Full Tại Truyenfull.vn
Anh không ngờ “Tống Kỳ” lại đặt câu hỏi trắng trợn như vậy, thậm chí còn tỏ thái độ thù địch rất rõ ràng, hắn làm sao vậy?
Mạc Dịch không khỏi căng thẳng ở trong lòng: dù sao thân phận cùng mục đích của hắn là tai hoạ ngầm rất lớn đối với anh, giờ phút này nếu có chuyện gì xảy ra, sự tình sẽ phát triển vượt ngoài tầm kiểm soát của Mạc Dịch.
Nhưng Vương Trạch Chi lại không tỏ ra khó chịu, cậu cười cười, trả lời rất dứt khoát:
“Đúng vậy, em sẽ cố gắng hết sức để trợ giúp các anh hoàn thành nhiệm vụ trong màn chơi này, cũng coi như đôi bên cùng có lợi mà.”
Nói xong, ánh mắt Vương Trạch Chi dạo quanh hai người một vòng vẻ là lạ, sau đó ho khẽ một tiếng, bổ sung thêm: