Một bé gái nhỏ nhắn, đang quay lưng về phía anh, lặng lẽ đứng bên ô cửa sổ bị ván gỗ đóng kín, ánh mắt như chăm chú nhìn ra bên ngoài.
Đôi tay gầy gò đặt lên song cửa, những ngón tay nhỏ nhắn bất động.
Bản năng cảnh giác lập tức khiến Mạc Dịch nín thở.
Như thể cảm nhận được sự hiện diện của anh, cô bé ấy chậm rãi quay đầu lại.
Phần gò má bên phải của cô bé gần như không còn nguyên vẹn máu thịt nát bấy, lộ ra mảng xương sọ vỡ vụn cùng dịch óc đặc quánh trào ra. Mái tóc vàng dài óng ả lẫn đầy vết máu khô, trong khi con ngươi màu lam nhạt đã bị phá hủy một phần, lộ ra vẻ trống rỗng quỷ dị.
Một giọng nói trẻ con mềm nhẹ vang lên giữa bóng tối: “Have you seen my bunny?”
Đúng lúc này, tiếng chuông đột ngột vang lên từng hồi chuông chói tai như xuyên thẳng vào màng nhĩ, báo hiệu thời khắc đèn tắt.
Trong nháy mắt, tất cả nguồn sáng xung quanh vụt tắt.
Một màn đêm đen kịt phủ trùm lên tất cả.
Không gian tĩnh lặng đến mức nghẹt thở, tựa như chính bóng tối đã hóa thành thực thể, nặng nề đè lên thần kinh của con người, lần theo từng đốt sống bò dọc lên gáy.
Trong bóng tối, mọi giác quan đều bị khuếch đại đến cực hạn, từng tiếng động nhỏ nhất cũng có thể khiến người ta sởn da gà.
Bản năng tự vệ khiến Mạc Dịch vô thức giảm nhịp thở, như thể chỉ một hơi thở mạnh cũng sẽ quấy nhiễu thứ gì đó đang ẩn mình.
Một tia sáng xanh yếu ớt lọt qua khe gỗ bịt kín cửa sổ, phản chiếu lên mái tóc rũ qua vai cô bé, ánh lên màu vàng óng kỳ dị.
Đúng vào lúc này, từ ngoài hành lang vọng đến tiếng đế giày cọ sát với mặt sàn.
Tấm ván gỗ cũ kỹ không chịu nổi trọng lượng, phát ra những âm thanh kẽo kẹt chậm rãi. Tiếng bước chân nặng nề, lê từng nhịp chậm chạp, vang vọng rõ rệt giữa màn đêm yên tĩnh đến rợn người.
Nhịp tim của Mạc Dịch như thể ngừng lại trong thoáng chốc.
Đèn đã tắt, tại sao vẫn có người dám đi lại bên ngoài vào lúc này?
Anh hơi nghiêng đầu, khẽ nhìn qua khe hở của cánh cửa đang khép hờ.
Vài tia sáng mờ ảo từ hành lang rọi vào, chiếu lên một góc tường. Theo nhịp bước chân chầm chậm tiến gần, ánh sáng cũng dần dịch chuyển theo.
Dưới ánh đèn yếu ớt, màu sắc trên lớp giấy dán tường dần hiện lên rõ ràng, nhưng lại bị bóng tối xung quanh nhuộm thành một màu xám tro u ám… Đây không phải người chơi!
Cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Mạc Dịch cảm nhận được mồ hôi lạnh đang rịn ra sau gáy, tim anh đập dồn dập theo bản năng cảnh giác.
Không chần chừ thêm một giây nào, anh lập tức lao về phía chiếc giường theo trí nhớ của mình.
Chiếc giường nhỏ bé vang lên âm thanh lách cách chói tai. Đùi anh đập mạnh vào thành giường kim loại cứng ngắc, cú va chạm đau đến tê dại, khiến người nghe cũng phải rùng mình.
Cơn đau sắc nhọn lan khắp cơ thể, nhưng Mạc Dịch chỉ có thể cắn chặt răng, cố gắng kiềm nén không phát ra một tiếng động nào.
Bước chân chậm chạp bên ngoài tiếp tục tiến gần, cảm giác bất an trào dâng như thủy triều. Một luồng áp lực vô hình đè nặng lên l*иg ngực, bóp nghẹt cổ họng đến mức khiến người ta nghẹt thở, như thể bị dìm xuống nước sâu.