Chương 38

Trước tiên, gã tạo dựng cho mình hình tượng như một đấng cứu thế… Sau đó dùng lời nói và hành động để dẫn dắt, điều hướng mọi người, khiến họ vô thức tin rằng gã là người lãnh đạo đáng tin cậy.

Gã phân chia nhiệm vụ, yêu cầu mọi người tìm kiếm manh mối, nhưng bản thân lại chưa từng tiết lộ bất cứ thông tin nào. Gã và Tôn Tiểu Nham chỉ giỏi moi móc tin tức từ người khác, thậm chí không ngần ngại thay phiên đóng vai thiên thần và ác quỷ để tra xét ngọn ngành.

Thời điểm Mạc Dịch thực sự khẳng định Triệu Nghị Thành thuộc loại người chơi thứ ba chính là trong bữa ăn.

Anh nhận thấy “người chơi mới” từng có ý định mở cửa lao đầu vào chỗ chết kia, trong suốt hai ngày qua – kể cả tối nay vẫn chưa hề đυ.ng đến dù chỉ một mẩu bánh mì. Một người mới tham gia trò chơi, thì làm sao có thức ăn dự trữ chứ?

Những chi tiết nhỏ lẻ, tưởng như rời rạc, bắt đầu liên kết lại trong đầu Mạc Dịch, tựa như những hạt châu bị đánh rơi dần được xâu chuỗi.

Và hành vi vừa rồi của Triệu Nghị Thành cùng Tôn Tiểu Nham lại chính là sợi tơ cuối cùng móc nối mọi hạt châu ấy thành một chuỗi hoàn chỉnh.

Sắc mặt hai người họ lập tức cứng đờ, da dẻ tái nhợt, ánh mắt tràn đầy kinh ngạc khi nhìn Mạc Dịch.

Triệu Nghị Thành hắng giọng vài cái, cố gắng điều chỉnh nét mặt, miễn cưỡng kéo khóe môi thành một nụ cười gượng gạo, còn định mở miệng giải thích điều gì đó.

Nhưng lúc này, Mạc Dịch đã không còn cười nữa.

Biểu cảm anh trở nên lạnh lùng, không chút dao động. Thái độ dửng dưng này lại khiến người ta cảm thấy áp lực vô hình: “Thôi được rồi, cũng sắp đến giờ nghỉ ngơi. Dù sao độ khó màn chơi sắp tăng lên, tốt nhất là quay về phòng càng sớm càng tốt.”

Bị ánh mắt của Mạc Dịch nhìn thẳng vào, trong lòng Triệu Nghị Thành bỗng dâng lên cảm giác chột dạ. Một luồng khí lạnh chậm rãi lan dọc sống lưng, khiến hắn bất giác toát mồ hôi.

Phải mất vài giây sau, gã mới ý thức được bản thân vừa cảm thấy bị đe dọa bởi một thằng nhóc kém mình cả một giáp tuổi.

Nỗi nhục xen lẫn sự phẫn nộ bùng lên trong lòng, sắc mặt Triệu Nghị Thành lập tức sầm xuống. Hắn không còn cười giả tạo nữa mà lạnh lùng liếc xéo Mạc Dịch một cái, cuối cùng chỉ có thể hạ giọng tức tối nói với Tôn Tiểu Nham: “Đi thôi.”

Tôn Tiểu Nham bĩu môi đầy bực bội, gương mặt lộ rõ vẻ không cam lòng, ánh mắt vẫn hằn lên sự thù hằn sâu sắc.

Hai người một trước một sau rời khỏi đại sảnh, hướng về khu nghỉ ngơi.

Đợi đến khi bóng dáng bọn họ hoàn toàn khuất trong bóng tối nơi cuối hành lang, Mạc Dịch cúi đầu liếc nhìn đồng hồ… Đã 8:45.

Chỉ còn mười lăm phút nữa là đèn sẽ tắt.