Chương 37

“Nếu vậy…” Mạc Dịch nheo mắt, giọng nói trầm xuống mang theo chút bức ép. “Các người có thể giải thích cho tôi nghe thử, làm sao các người lại biết tôi đã mở khóa nhiệm vụ ẩn?”

Sắc mặt Tôn Tiểu Nham tối sầm lại, nhưng vẫn cố gắng gượng gạo đáp trả: “Hừ… Đương nhiên là nhờ đạo cụ bọn tôi mua từ cửa hàng! Sợ nhất chính là có đồng đội mù quáng như cậu, chạy loạn lung tung rồi vô tình kích hoạt nhiệm vụ ẩn, đẩy tất cả chúng ta vào chỗ chết.”

Mạc Dịch khẽ nhếch môi, ánh mắt sắc lạnh lộ rõ sự dò xét: “Nếu sợ đến thế, sao cô không đổi một đạo cụ để ngăn chặn nhiệm vụ ẩn bị mở ra? Mà lại đi lấy cái thứ vô dụng này… Nghe cứ như kiểu mất bò mới lo làm chuồng.”

Câu nói vừa dứt, sắc mặt Tôn Tiểu Nham bỗng cứng đờ trong giây lát.

Không còn ý định nể nang gì nữa, Mạc Dịch tiếp tục đẩy mạnh vấn đề: “Cô định nói rằng, làm vậy là để có thể giúp chúng tôi tiếp nhận nhiệm vụ mà chúng tôi không thể hoàn thành, ra vẻ như đang cứu vớt mọi người sao?”

Lời vừa dứt, sắc mặt Tôn Tiểu Nham càng trở nên khó coi. Cô ta bất giác siết chặt nắm tay, giận dữ bước lên mấy bước, lớn tiếng quát: “Cậu…”

Nhưng chưa kịp nói hết câu, khóe mắt cô ta thoáng liếc qua bóng dáng trầm mặc của Tống Kỳ – người từ đầu đến giờ vẫn đứng yên không lên tiếng.

Một cơn lạnh lẽo kỳ lạ ập đến, tựa như một nỗi sợ vô hình đè nặng lên cô ta. Cảm giác ấy khiến giọng nói vốn đã đến bên miệng đột nhiên nghẹn lại, không thể thốt ra thành lời.

Tống Kỳ vẫn điềm nhiên như cũ, chỉ lặng lẽ thu hồi ánh mắt, không nói một câu nào.

Mạc Dịch đứng ngay bên cạnh hắn, khuôn mặt bình tĩnh, chẳng để lộ bất kỳ biểu cảm dư thừa nào.

Anh khẽ nhếch môi cười, giọng điệu nhẹ nhàng mà sắc bén: “Nếu tôi đoán không lầm, ‘người chơi mới’ giả bộ muốn mở cửa lúc trước… Cũng là tay chân của hai người, đúng không?”

Trước khi bước vào màn chơi này, Giang Nguyên Nhu từng nói với anh rằng những người chơi lâu năm thường được chia thành ba loại.

Loại thứ nhất là nhóm người hoàn toàn không biết về nhiệm vụ ẩn, hoặc dù có biết cũng không dám mạo hiểm thử nghiệm.

Họ chỉ cố gắng sống sót qua từng màn chơi bằng cách đi theo quỹ đạo an toàn.

Nhóm này chiếm số lượng đông nhất vì tỷ lệ sống sót tương đối cao.

Loại thứ hai là những kẻ dám đánh cược, luôn tìm cách mở khóa nhiệm vụ ẩn để săn lùng phần thưởng. Tuy nhiên, vì mức độ rủi ro quá lớn nên số người thuộc nhóm này rất ít.

Còn loại cuối cùng… Là kiểu đáng ghê tởm nhất.

Bọn họ không ngần ngại sử dụng đạo cụ để chen chân vào những màn chơi cấp thấp.

Khi phát hiện có người mới hoặc người ít kinh nghiệm kích hoạt nhiệm vụ phụ, bọn chúng sẽ ép buộc, dụ dỗ đối phương cho mình tham gia, thậm chí dùng mọi thủ đoạn để cướp lấy cơ hội hưởng điểm thưởng.

Ngay từ đầu, Mạc Dịch đã cảm thấy có gì đó không đúng về bọn họ.

Sự thao túng quá mức của Triệu Nghị Thành… Chính là điểm đáng nghi lớn nhất.