Có vẻ như anh vẫn còn nhiều suy nghĩ chưa thể gạt bỏ. Trong thoáng lơ đãng, ánh mắt anh vô thức lướt qua Tống Kỳ đang đứng bên cạnh: “Đêm nay anh nên cẩn thận hơn, không ai biết màn chơi sẽ biến đổi thế nào.”
Nghĩ một chút, anh lại bổ sung: “Với cả, cẩn thận hai người kia nữa. Tôi không nghĩ bọn họ sẽ dễ dàng bỏ qua chuyện này.”
Dứt lời, Mạc Dịch liền xoay người, hướng vào hành lang mà bước đi.
Thế nhưng, mới đi được hai bước, cổ tay anh đã bị ai đó giữ lại.
Mạc Dịch hơi ngạc nhiên, quay đầu nhìn Tống Kỳ.
Gương mặt người kia vẫn mang vẻ điềm tĩnh quen thuộc, nhưng môi lại mím chặt, sắc mặt tái nhợt, tựa như một bức tượng cẩm thạch được gọt giũa mà thành.
Đôi lông mày hắn thoáng chau lại, giữa nét mặt bình lặng như nước dường như ẩn chứa điều gì đó không thể diễn tả.
Hắn mím môi thật chặt, hít sâu một hơi rồi có vẻ như đang do dự lắm mới lên tiếng:
“Những gì bọn họ vừa nói… Anh đừng để trong lòng.”
Mạc Dịch hơi sững sờ, mất vài giây để nhận ra Tống Kỳ đang nhắc đến câu nói của Tôn Tiểu Nham.
Anh chợt bật cười, giọng điệu mang theo vài phần hờ hững: “Cơ chế của trò chơi này vốn dĩ là dồn ép người chơi trở mặt, tranh đấu lẫn nhau. Nhưng thay vì thể hiện rõ ràng, nó lại vận hành theo cách như “nước ấm nấu ếch”, “dao nhỏ gϊếŧ người”, khiến người ta vì mạng sống, vì tự do, hoặc vì lợi ích khổng lồ từ cửa hàng mà vô thức thuận theo.”
Và dù mục tiêu đấu tranh của mỗi người có khác nhau thế nào, thì rốt cuộc tất cả đều sẽ bị dồn ép đến đường cùng, hoặc tự nguyện, hoặc bắt buộc hiến dâng chính mình cho trò chơi… Dù sao, chẳng ai muốn bị giam cầm vĩnh viễn trong một vòng lặp kinh dị không lối thoát này cả.
Nói đến đây, Mạc Dịch chậm rãi ngước mắt nhìn thẳng vào Tống Kỳ.
Dưới ánh sáng hắt hiu của ngọn đèn, đôi mắt đen thẫm của anh trở nên u tối đến cực điểm, tựa như vực sâu không đáy, đáy mắt lóe lên một tia sáng băng lãnh tựa hồ vô cảm: “Những ai không thể thích nghi với quy tắc của trò chơi… Cái chết đối với họ, chỉ là vấn đề thời gian.”
Tống Kỳ không nói gì, chỉ lặng lẽ buông cổ tay đang nắm lấy Mạc Dịch.
Hắn đứng đó, dõi theo bóng dáng anh lững thững tiến vào hành lang, từng bước từng bước bị bóng tối nuốt chửng.
Một nụ cười mơ hồ dần hiện trên khóe môi hắn, dịu dàng nhưng cũng phảng phất chút lưu luyến khó gọi tên.
Giây tiếp theo, hắn cũng lặng lẽ bước vào bóng đêm, thân ảnh hoàn toàn tan biến trong hắc ám.
Một mình bước đi trên hành lang sâu hun hút, chật hẹp, Mạc Dịch lặng lẽ di chuyển giữa bóng tối. Sàn gỗ dưới chân phát ra những tiếng kẽo kẹt nhỏ nhưng rõ ràng trong không gian tĩnh mịch.
Anh nín thở, tập trung lắng nghe động tĩnh phía sau.
Tống Kỳ không hề đi theo.
Mạc Dịch khẽ thở ra, nhưng chính anh cũng không biết đó là cảm giác nhẹ nhõm hay căng thẳng hơn. Hàng mi dài khẽ rũ xuống, trong đôi mắt thoáng hiện lên chút rối rắm khó đoán.
Khi ở dưới tầng hầm, anh đã phát hiện ra một chi tiết bất thường trò chơi không hề đề cập đến cái tên “Tống Kỳ” khi nhiệm vụ phụ được kích hoạt.
Chuyện này chỉ có một lời giải thích hợp lý.