Những nốt nhạc lạ lùng chẳng ra vần điệu quanh quẩn trong căn phòng tối tăm yên tĩnh, khơi dậy nỗi sợ hãi nguyên thủy nhất trong lòng tất cả mọi người.
Có tiếng bước chân khe khẽ phát ra từ sâu trong hành lang mờ ảo, nghe không giống như chân người.
Âm thanh lách cách đập dồn dập lên sàn gỗ khiến mọi người tê cả da đầu, đến nỗi chỉ muốn tìm đường tháo chạy. Thế nhưng ngoài cửa cũng nguy hiểm không kém, chẳng biết giây sau Ông Kẹ có lại nhảy xồ ra hay không.
Đây là tình thế tiến thoái lưỡng nan, một bên là vực thẳm, một bên lại là hố lửa, hoàn cảnh gần như không còn lối thoát khiến ai nấy đều tỏ ra tuyệt vọng.
Tiếng cào xé trong hành lang ngày một gần hơn.
Mọi người vô thức nhích dần ra phía cửa, cố gắng tránh xa nguồn âm thanh nhất có thể.
Ánh nến trong phòng càng lúc càng mờ ảo, hắt bóng lên những bức tường cong vẹo. Ánh sáng chập chờn như những bàn tay túm chặt trái tim, bóp nghẹt cổ họng người ta.
Một cái bóng quái dị từ từ xuất hiện ở lối vào hành lang, phần lưng gồ lên cao bằng nửa người trưởng thành hiện ra giữa bóng tối hỗn loạn, tiếng cào xé rõ ràng như vang lên ngay bên tai. Nỗi sợ hãi treo lơ lửng có thể khiến bất kỳ người bình thường nào phải phát điên!
Có người rốt cục không thể chịu đựng được nữa, toàn thân run rẩy mất hết hồn vía vì sợ hãi, quay người liều mạng chạy về phía cửa, trong đầu chỉ còn đọng lại một suy nghĩ – tránh xa thứ đó ra!
Bốn năm người cùng ùa ra như ong vỡ tổ, suýt nữa mắc kẹt trong khung cửa vốn đã vô cùng chật hẹp rồi.
Trái tim Mạc Dịch cũng nhảy lên tận cổ họng.
Đúng lúc ấy, anh cảm giác sương mù bên cạnh bỗng nắm lấy cổ tay mình, chút lạnh lẽo lan tỏa từ làn da nơi hai người tiếp xúc, một cảm giác an toàn không thể giải thích được lấp đầy cõi lòng, Mạc Dịch sửng sốt quay đầu nhìn sang.