Chương 126

Nhưng trong bầu không khí căng thẳng và ngột ngạt vừa rồi, hành động như vậy có thể giúp mọi người giải tỏa cảm xúc.

Lợi ích lớn hơn tác hại.

Lúc này, Mạc Dịch bỗng cảm giác lòng bàn tay bị chạm nhẹ một cái.

Anh giật mình nhìn sang bên cạnh – người đàn ông thân hình cao lớn, đường nét khuôn mặt sắc bén, đôi mắt xám nhạt như sương mù đang nhìn chăm chú vào anh.

Hắn nói: “Anh thích cô ấy à?”

Mạc Dịch giật mình, theo phản xạ vội liếc những người xung quanh, thấy bọn họ không phản ứng gì mới nhớ ra... dường như chỉ có anh mới nghe được âm thanh của sương mù.

Anh cảm thấy khá an tâm, bèn viết vào lòng bàn tay đối phương: [Chưa biết được, nhưng cô gái này suy nghĩ rất tinh tế.]

Vừa viết xong mấy chữ đầu tiên, Mạc Dịch chợt nhận ra có điều gì không hợp lý lắm, bèn nhướn mày nghi ngờ nhìn sương mù, động tác tay thay đổi:

[Anh hỏi chuyện này để làm gì?]

Đối phương nghiêm mặt, bình tĩnh đáp:

“Không có gì, hỏi chơi chơi thôi.”

Mạc Dịch nhìn hắn vẻ nghi ngờ, nhưng không thắc mắc thêm nữa.

Đột nhiên như nhớ ra chuyện gì, anh lại viết vào tay hắn:

[Mà này, anh tên là gì vậy?]

Sương mù có vẻ sửng sốt, dường như không ngờ Mạc Dịch lại hỏi câu này.

Hắn cau mày, nghiêm túc suy nghĩ mất một lúc rồi mới đáp:

“Tôi không có tên.”

Đúng lúc này, cánh cửa đột nhiên phát ra tiếng “kẽo kẹt” nho nhỏ.

Mạc Dịch giật mình dừng động tác tay, ngước mắt nhìn về hướng phát ra âm thanh.

Cánh cửa vừa rồi mọi người dùng hết sức bình sinh cũng không kéo nổi, lúc này lại tự động từ từ mở ra, đến đúng một nửa thì ngừng lại. Nhìn qua khe hở của cánh cửa hé mở là bóng tối dày đặc và mảnh đất hoang vắng bên ngoài.

Mọi người câm như hến, đứng im tại chỗ như trời trồng.

Nhưng chẳng có chuyện gì xảy ra cả.

Mạc Dịch hơi nghiêng người sang một bên, điều chỉnh góc độ, dõi mắt nhìn ra ngoài cửa.

—Trên mảnh đất khô cằn xốp mềm đó chẳng còn thứ gì cả, mặt đất đẫm máu vừa rồi giờ đã sạch sẽ không có lấy một vết đỏ nào, như thể mặt đất đã hút sạch máu đi vậy.

Mạc Dịch nhìn ra hướng cửa sổ.

Những vũng máu khác cũng đã biến mất.

Mặt đất sạch sẽ đến mức đáng ngờ.

Có tiếng kim loại cót két vang lên.

Âm thanh ngắt quãng như một chiếc radio bị kẹt, đ ĩa hát, hay là hộp nhạc bị hỏng vậy.

Lẫn trong đó là giọng trẻ con mơ hồ bắt đầu ngâm nga.

Nhưng nội dung lời hát đã bị tiếng cót két nhiễu loạn, khiến người ta không nghe rõ được câu chữ hoàn chỉnh của nó.