Chương 124

Người thứ ba cuối cùng cũng chạy đến trước nhà, vội vã lắc tay nắm cửa một cách tuyệt vọng và bất lực.

Trên khuôn mặt vặn vẹo vì sợ hãi dính đầy mồ hôi và nước mắt, cô kinh hãi thét lên: “Cứu! Cứu với!!!!”

Thanh âm khản đặc như tứa máu, run rẩy như lá khô trước gió.

Cánh cửa không hề suy suyển chút nào.

“Người đàn ông” lại bước về phía trước một bước rộng, lòng bàn tay vặn vẹo vươn tới kéo tóc cô, sau đó ngón tay vừa động đậy một chút, xương cổ cô đã phát ra tiếng răng rắc, cơ thể mềm nhũn rũ xuống.

Giờ phút này, bên ngoài ngôi nhà lặng ngắt như tờ.

Tiếng ngâm nga trong miệng “người đàn ông” trở nên đặc biệt rõ ràng trong không gian im ắng quỷ dị:

“. ..... he. bought. a. crooked. cat...... which. caught. a. crooked. mouse......

Nó kéo cái xác mềm nhũn của người chơi, đôi chân khẳng khiu bước đi xiêu vẹo tới thu thập tất cả các mảnh thân và đầu, ôm chúng trong đôi tay mảnh khảnh tái nhợt của mình rồi một lần nữa tiến vào bóng tối.

Bầu không khí im lìm chết chóc bao trùm toàn bộ căn phòng, bên tai chỉ còn đọng lại tiếng hít thở nhẹ nhàng đè nén.

Nỗi sợ hãi ùa vào mọi ngõ ngách, len lỏi từng lỗ chân lông, hằn sâu tận đáy lòng mỗi người chơi.

Sắc mặt Mạc Dịch tái nhợt, anh vô thức nắm đồng sáu xu chặt đến mức các đốt ngón tay trở nên trắng bệch——

Mạc Dịch hạ giọng thì thào:

“There was a crooked man,

and he walked a crooked mile,

He found a crooked sixpence

against a crooked stile;

He bought a crooked cat,

which caught a crooked mouse,

And they all lived together in a little crooked House.”**

***********

Trong phòng lặng ngắt như tờ.

Tấm kính mờ bị giam cầm trong bốn khung cửa sổ móp méo, trên vẫn còn nguyên dấu tay người kia vừa đập vào cầu cứu như ghi lại khoảnh khắc giãy giụa cuối cùng trước khi chết, khắc sâu vào đôi mắt người xem, thấm đẫm sự tuyệt vọng.

Qua ô cửa sổ nhìn ra, không gian rộng mở bên ngoài đã trở lại vẻ hoang tàn vắng lặng, với những cành cây khô héo chọc thẳng lên trời như năm ngón tay tử thi.

Nếu không phải trên mặt đất vẫn còn những vũng máu chảy lênh láng, người ta cứ ngỡ rằng mọi chuyện vừa rồi chỉ là ảo ảnh.

Ánh mắt Mạc Dịch dừng lại ở vết máu đỏ rực trên mặt đất vài giây rồi rời đi, quay người lại.

Vừa quay được nửa vòng, anh đã giật nảy mình.

Tất cả người chơi trong phòng đều đang nhìn anh chằm chằm.

Cô gái vừa nãy hơi do dự một chút, sau đó tiến lên một bước hỏi: “Vừa rồi... vừa rồi anh nói cái gì vậy? Cái gì crooked-man? Anh có manh mối gì sao?”