Một màu trắng xám lờ mờ xuất hiện nuốt chửng mọi ánh sáng, từ từ vói vào mặt phẳng từ phần rìa bên ngoài.
Đó là một bàn tay trắng bệch.
Cũng có kẻ đã phát hiện ra tình huống bên ngoài nhà. Một người vóc dáng cao lớn vội vã chạy tới muốn mở cửa cho ba người kia trốn vào, nhưng cánh cửa gỗ tồi tàn vốn đã cong vẹo, còn không vừa khít với phần khung giờ đây lại cứng rắn như bê tông cốt thép, không tài nào lay chuyển nổi.
Thấy cửa chính không mở được, Mạc Dịch vọt tới bên cửa sổ, vỗ mạnh vào tấm kính báo động cho những kẻ ở bên ngoài:
“Chạy mau!”
Từ xa những người kia cũng trông thấy tình hình náo loạn ở trong nhà, nhưng hiềm nỗi âm thanh truyền tới lại quá mơ hồ.
Một người hơi nhát gan rụt rè hỏi: “Bên trong xảy ra chuyện gì vậy?”
Người bên cạnh ra vẻ bình tĩnh, nhưng giọng nói thì đã biến điệu vì quá sợ hãi:
“Tôi đã... bảo là vào nhà chẳng hay ho gì, mà họ cứ không nghe...”
Lời còn chưa dứt, sau gáy đã vang lên hai tiếng “cạch cạch” thót tim, nghe như tiếng cành cây hoặc là tiếng xương gãy.
Ba người đồng loạt quay đầu lại.
Chỉ thấy một “người” cao lớn chậm rãi hiện ra từ bóng tối bên ngoài mặt phẳng. Đầu tiên là cánh tay dài khẳng khiu tái nhợt, sau đó là đôi chân gầy cao vống, toàn thân như một con người que do ai vẽ nên bằng những đường cong xiêu vẹo vậy.
Thân hình mất cân đối hoàn toàn bại lộ.
Nó mặc một bộ tuxedo xốc xếch, đội chiếc mũ chóp nhỏ tồi tàn. Khuôn mặt gầy gò, rúm ró, mờ mịt và xanh xao, không nhìn rõ ngũ quan, chỉ có cái miệng há hốc đang ngâm nga gì đó với cái giọng trầm khàn đáng sợ.
Ba người kinh hãi hét lên, quay người bỏ chạy.
Lúc này nó mới vặn vẹo, duỗi cánh tay khẳng khiu như một cành cây, bàn tay nhợt nhạt dị dạng vừa vung lên đã túm ngay được một người chưa chạy quá xa rồi kéo mạnh ——
Máu nóng phun tung tóe khắp nơi, đầu của người đàn ông đã bị xé toạc!
Nó thả cái xác kinh khủng chết không nhắm mắt trong tay xuống, chỉ mới tiến về phía trước một bước, đôi chân cao gầy đã vươn đi rất xa, cái đầu đội mũ chóp tiến lại gần nạn nhân tiếp theo, khuôn mặt biến dạng trắng bệch nở nụ cười quỷ dị.
Tiếng ngâm nga lớn hơn một chút.
Nó xòe lòng bàn tay tóm lấy người thứ hai như tóm một con búp bê, không màng đến hành động giãy giụa và tiếng la hét của người trong tay mà tiếp tục dùng sức kéo mạnh – chiếc đầu thứ hai bị xé xuống, lòi cả xương cổ trắng hếu trên mặt cắt đầm đìa máu tươi, máu đỏ chói mắt trào ra từ cổ họng, bắn tung tóe vào bộ tuxedo cũ nát, nhỏ xíu, không vừa vặn của “người đàn ông”.