Chương 7.1: Vị khách thuê đầu tiên

Ở trong nhà, Tề Uyển mặc kệ động tĩnh bên ngoài. Cô hí hửng khuân chiếc máy lọc nước từ trong kho ra, đặt vào một góc phòng khách.

Chiếc máy có màu xanh trắng, bên trên là một bình nước úp ngược, bên dưới có hai vòi nóng lạnh. Đèn đỏ ở cả hai bên đều sáng lên, báo hiệu đang đun nước, lúc này chưa lấy nước ra được. Đợi đèn xanh sáng lên là có thể dùng.

Tiếc là cô chẳng có cái ly nào, nếu không thì thế nào cũng phải làm một ly nước ấm cho đã.

Ọc ọc....

Bụng cô lại réo lên, rõ ràng là mới ăn cách đây không lâu.

Tề Uyển nghĩ ngợi một lát, cuối cùng vẫn quyết định lôi nửa hộp cơm còn lại trong kho ra ăn nốt.

Cô không thèm ngó tới nhiệm vụ mới là gì, cứ thế đi thẳng lên lầu hai. Bộ quần áo cũ của cô vẫn còn ngâm trong bồn rửa tay chưa giặt. Giờ có thời gian rồi, vừa hay có thể giặt giũ cho sạch sẽ.

Khi cô vừa giặt xong quần áo và phơi lên sào ở ban công, Triệu Nhạc Trạm ở dưới lầu một bỗng gọi với lên: "Chào cô, nhà gỗ bên cạnh xây xong rồi."

Lúc này Tề Uyển mới sực nhớ ra năm phút đã trôi qua. Cô ló đầu ra khỏi lan can ban công, quả nhiên thấy được một căn nhà gỗ một tầng ngay sát bên cạnh. Mái nhà bằng phẳng, tổng thể trông như một khối hộp chữ nhật. Nhìn thoáng qua thì giống hình lập phương, nhưng nhìn kỹ mới thấy chiều rộng của nó nhỉnh hơn chiều dài một chút.

Hệ thống: [Chúc mừng chủ nhân nhận được: Xi măng x10, Đá x10, Gỗ x10, Vải x10.]

Tề Uyển ngơ ngác.

Hệ thống: [Đây là vật liệu phân giải từ ngôi nhà cũ ở bên cạnh sau khi bị phá dỡ.]

Nghe vậy, Tề Uyển liền hiểu ra.

"Được, tôi xuống ngay."

Tề Uyển vẩy vẩy nước trên tay rồi đi xuống lầu một, tiến đến trước căn nhà gỗ mới.

Cô nói: "Tôi họ Tề, sau này anh có thể gọi tôi là Trấn trưởng Tề."

"À, tôi là Triệu Nhạc Trạm. Nãy giờ vẫn chưa kịp giới thiệu tên họ, thật ngại quá."

Triệu Nhạc Trạm cười ngượng nghịu, nhưng khi nhìn căn nhà gỗ trước mắt, cảm giác ngại ngùng cũng vơi đi nhiều.

Vẻ ngoài của căn nhà rất nhẵn bóng, dưới ánh mặt trời còn phản chiếu lại ánh sáng lấp lánh, tựa như được phủ một lớp sáp bóng. Tổng thể ngôi nhà có màu nâu cọ, trông hơi giống một căn nhà trên cây.

Tề Uyển vừa nói vừa mở cửa căn nhà gỗ ra: "Nhà gỗ cho thuê, một tinh hạch cấp một mỗi ngày, bên trong không điện, không nước, cũng chẳng có bất kỳ đồ đạc nào. Nếu anh muốn thuê thì đưa tôi một viên tinh hạch cấp một."

Những căn nhà chưa được cho thuê, ngoài cô ra thì không ai có thể mở được cửa.

Bên trong nhà, ánh sáng chan hòa, sàn nhà sạch bóng, dù có nằm thẳng cẳng ra đất ngủ thì cũng chẳng vấn đề gì.

Triệu Nhạc Trạm ngó nghiêng khắp nơi, càng nhìn càng thấy ưng ý. Không có đồ đạc cũng chẳng sao, anh ta có thể khuân từ chỗ khác về. Anh ta vừa mới liều mạng kiếm được một viên tinh hạch cấp hai, suy đi tính lại vẫn là nên giữ lại thì hơn. Nhưng mấy viên tinh hạch cấp một kia thì có thể lấy ra dùng được.

"Được, Trấn trưởng Tề, tôi quyết định thuê. Tôi vừa kiếm được mấy viên tinh hạch cấp một, tôi lấy ra thuê nhà hết."

Mấy viên tinh hạch còn chưa ấm tay đã phải đưa đi, anh ta tiếc lắm chứ, nhưng hết cách rồi. Con xác sống cấp hai kia làm anh ta nhận ra rằng việc ở trong căn phòng rách nát kia thực sự không an toàn chút nào. Thà cố gắng cày cuốc một chút còn hơn, chứ nhất định phải dọn vào đây ở.

Triệu Nhạc Trạm móc ra bốn viên tinh hạch cấp một vừa thu hoạch được, xòe ra trong lòng bàn tay. Anh ta nghiến răng, đưa chúng cho Tề Uyển.

Tề Uyển thầm hỏi trong đầu: "Tiểu Quản Gia, tôi có cần ghi lại thông tin gì của anh ta không?"

Hệ thống: [Không cần đâu chủ nhân, thông tin của anh ta đã được ghi lại rồi. Kể từ hôm nay, anh ta sẽ bắt đầu ở. Đúng giờ này bốn ngày sau, anh ta bắt buộc phải dọn đi, trừ phi gia hạn hợp đồng thuê.]

"Anh Triệu, với bốn viên tinh hạch cấp một này, anh có thể ở đây trong bốn ngày, tính đến đúng giờ này của bốn ngày sau."

Tề Uyển không nói gì thêm. Có gia hạn hay không, chủ yếu vẫn là xem trong tay anh ta có tinh hạch hay không thôi.

Triệu Nhạc Trạm mừng rỡ khôn xiết. Có nhà rồi, anh ta liền có mục tiêu để phấn đấu. Anh ta sung sướиɠ đến độ đưa tay vuốt ve vách tường, rồi lại cúi xuống xoa xoa sàn nhà, thật sự quá tuyệt vời. Đêm nay anh ta có thể ngủ một giấc ngon lành nhất trong mấy năm qua rồi.

Trước khi rời đi, Tề Uyển dặn dò: "Anh Triệu, trong mấy ngày thuê nhà, anh không cần chìa khóa vẫn có thể trực tiếp mở cửa căn nhà này, người khác không vào được đâu."

Vừa về đến nhà mình, thứ đầu tiên Tề Uyển nhìn thấy chính là màn hình nhiệm vụ.

Lúc này, màn hình đã được chia thành ba khu vực. Khu bên trái không thay đổi, khu bên phải được chia trên dưới, phía trên là nhiệm vụ, phía dưới là danh sách khách thuê. Trong thông tin của căn nhà gỗ số 001 hiển thị thông tin cơ bản của Triệu Nhạc Trạm, bên cạnh còn có đồng hồ đếm ngược thời gian thuê nhà.

"Ra là tính theo hai mươi bốn giờ, thế thì cũng hời chán."

Nhiệm vụ cho thuê nhà đã được hoàn thành, trong kho hàng của cô có thêm cơm hộp x3. Ít nhất thì ngày mai cô sẽ không bị đói.

Cô liếc nhìn nhiệm vụ mới nhất.

Hệ thống: [Nộp một viên tinh hạch cấp một màu tím, phần thưởng: Mì gói x10.]

Hệ thống: [Nộp một viên tinh hạch cấp một, phần thưởng: Xúc xích x10.]

Nhìn hai nhiệm vụ này, Tề Uyển có cảm giác hình như từ lúc có khách thuê, phần thưởng của hệ thống cũng trở nên hào phóng hơn hẳn. Mì gói với xúc xích, đúng là một cặp bài trùng hoàn hảo.

Cô nghĩ đến viên tinh hạch màu tím và một viên tinh hạch cấp một khác mà mình nhặt được hồi trưa, bèn thử nộp lên.

Ngay giây tiếp theo, nhiệm vụ hoàn thành, trong kho hàng xuất hiện thêm mì gói x10 và xúc xích x10.