Chương 3: Bộ quần áo vón cục

Cô lấy ra một viên tinh hạch cấp một màu đỏ cam nhạt: "Nộp cho nhiệm vụ một."

Kho hàng lập tức có thêm ba cây đinh sắt. Không cần nghĩ cũng biết đây là vật liệu xây nhà.

Nhiệm vụ tiếp theo: [1. Nộp một tinh hạch cấp một, thưởng: Dầu gội x1.]

Nhìn thấy dòng chữ này, Tề Uyển hưng phấn nhảy cẫng lên. Trước khi ra ngoài gϊếŧ xác sống, cô đã kiểm tra phòng vệ sinh trên lầu hai. Bên trong có nước nóng nước lạnh đầy đủ, nhưng lại không có bất kỳ vật dụng tắm rửa nào.

Cô cầm một viên tinh hạch màu xám tro khác, nộp cho nhiệm vụ này và nhận được một chai dầu gội 500ml.

Tề Uyển đang định lao vào kho hàng lấy chai dầu gội ra thì một nhiệm vụ mới lại xuất hiện: [1. Nộp một tinh hạch cấp một, thưởng: Sữa tắm x1.]

Cô lại càng vui hơn. Nhiệm vụ tiếp theo: [1. Nộp một tinh hạch cấp một, thưởng: Khăn tắm x1, khăn mặt x1.]

"Ha ha ha, tuyệt vời quá!"

Không biết có phải vì đây là giai đoạn đầu hay không mà các nhiệm vụ không quá khó, phần thưởng lại toàn là những thứ cô đang rất cần.

Nhiệm vụ mới: [1. Tiêu diệt một xác sống cấp một, thưởng: Một bộ quần áo x1.]

Thấy vậy, Tề Uyển lập tức định quay người ra cửa tìm xác sống. Đây là quần áo mới đó, đã bao lâu rồi cô không có quần áo mới để mặc!

Nhưng chưa kịp quay đi, dòng nhiệm vụ đó đã thay đổi thành: [1. Nộp một tinh hạch cấp một màu vàng cam, thưởng: Vật liệu gỗ x6.]

Trong khi đó, mục kho hàng đã được cập nhật: Nước khoáng x3, Vật liệu gỗ x3, Cơm hộp x1.5, Đinh sắt x3, Dầu gội x1, Sữa tắm x1, Khăn tắm x1, khăn mặt x1, Một bộ quần áo x1.

Tề Uyển ngẩn ra. Có lẽ hệ thống vừa tự động ghi nhận một trong hai con xác sống cô vừa hạ gục để hoàn thành nhiệm vụ "tiêu diệt", rồi ngay lập tức dùng một viên tinh hạch cô có để hoàn thành luôn nhiệm vụ "nộp tinh hạch" kế tiếp. Nhưng cô không quan tâm lắm, có được một bộ quần áo mới là quá tốt rồi.

Phía trên mục kho hàng, Tề Uyển thấy tiến độ của mình đã là (7/100). Cô tin rằng chẳng bao lâu nữa, miễn là nhiệm vụ không quá khó, cô sẽ nhanh chóng hoàn thành một trăm nhiệm vụ đầu tiên.

Cô cất những viên tinh hạch không dùng đến xuống đất, chỉ giữ lại những viên màu xanh lam bên mình. Uống một ngụm nước để trong phòng khách cho cổ họng được xoa dịu, cô cầm phần nước còn lại vào kho hàng. Nhìn thấy một bộ đồ thun màu xám hoàn toàn mới, vừa sạch sẽ lại vừa đúng cỡ cô hay mặc, cô không khỏi vui mừng. Ướm thử một chút, có vẻ không quá rộng, rất vừa vặn.

Cô tay trái cầm bộ đồ, tay phải xách dầu gội, sữa tắm, khăn tắm và khăn mặt, cẩn thận đi lên lầu hai, chỉ sợ bộ đồ cũ bẩn thỉu trên người sẽ làm bẩn những thứ sạch sẽ trên tay.

Vào phòng vệ sinh, Tề Uyển đặt sữa tắm và dầu gội xuống sàn cạnh vòi sen, treo bộ đồ mới lên cái móc sau cửa.

Sau khi kỳ cọ gần nửa tiếng, Tề Uyển cảm thấy cả người mình thơm ngát. Hương thơm thanh mát của sữa tắm và dầu gội mang lại một cảm giác lâng lâng khó tả, cứ như không thật. Dù là dị năng giả hệ thủy, nhưng tắm gội chỉ bằng nước mà không có xà phòng thì tóc lúc nào cũng có cảm giác không sạch.

Nhìn dòng nước bẩn đang chảy đi, cô cảm thấy cả người nhẹ bẫng. Cô mặc bộ đồ thun mới vào. Cảm giác mềm mại của vải vóc khiến cô vô cùng dễ chịu, không như bộ đồ cũ đã cứng lại vì cáu bẩn.

Cô sờ sờ bộ đồ mới, nghĩ ngợi một lát rồi quyết định đem bộ đồ cũ đi giặt. Có điều kiện rồi thì đương nhiên phải tắm gội, giặt giũ thường xuyên. Không có bột giặt thì dùng tạm sữa tắm vậy, dù sao cũng có tác dụng làm sạch.

Tề Uyển đặt bộ đồ cũ vào bồn rửa tay, xả đầy nước rồi nhỏ vài giọt sữa tắm vào đánh cho lên bọt.

Cô còn chưa kịp vò thì đã nghe thấy tiếng gõ cửa từ dưới lầu.

Cô vội rửa sạch bọt xà phòng trên tay, vừa lau mái tóc còn ướt, vừa bước nhanh ra phía ban công.

Nhìn xuống dưới lầu, quả nhiên cô thấy một người đàn ông.

Anh ta cũng mặc một bộ quần áo cũ kỹ đã đóng thành từng mảng vì cáu bẩn, trên đó còn có một miếng vá với đường may xiêu vẹo, trông như thể do chính tay anh ta khâu vá. Từ góc độ của Tề Uyển, cô có thể thấy rõ mái đầu bết dầu của anh ta, tóc đã bết lại và có chỗ còn thắt nút.

"Chào anh, xin hỏi anh có chuyện gì không?" Tề Uyển cất tiếng hỏi.

Người đàn ông ngẩng đầu lên, gương mặt râu ria xồm xoàm. Khi nhìn thấy bộ đồ thun sạch sẽ, mái tóc ẩm và chiếc khăn tắm trắng tinh của Tề Uyển, mắt anh ta lóe lên một tia ngưỡng mộ.

Tề Uyển không thấy sự tham lam trong ánh mắt của người đàn ông nên cũng vui vẻ chờ đợi câu trả lời của anh ta.

"Chào cô, tôi thấy căn nhà này của cô trông rất nổi bật so với xung quanh, không biết ở đây có thể ở thêm một người nữa không? Tôi có thể ngủ trên sàn."

Người đàn ông này chính là kẻ đã theo dõi Tề Uyển lúc trước. Vì khu vực này không có nhiều xác sống nên anh ta đã tạm trú gần đây. Vài giờ trước, anh ta đã phát hiện ra tòa nhà này và muốn chiếm lấy nó, nhưng cửa chính lại không tài nào mở được. Sau khi thử đủ mọi cách mà vẫn không thể vào trong, anh ta đành bất lực rời đi, quay về căn phòng rách nát của mình. Nhưng chỉ một giờ trước, anh ta lại thấy có người khác dọn vào ở, thế nên mới nảy ra ý định đến đây hỏi thử.

"Xin lỗi, căn nhà này có duyên với tôi, nên chỉ cho một mình tôi ở thôi."

Người đàn ông thở dài tiếc nuối. Một căn nhà tốt như vậy mà chỉ có một người ở thì thật là lãng phí.

Thấy ánh mắt anh ta vẫn trong sáng, Tề Uyển suy nghĩ một lát rồi cất lời: "Anh có tinh hạch không?"

Người đàn ông không hiểu tại sao Tề Uyển lại hỏi vậy, nhưng vẫn thành thật trả lời: "Có."