Chương 2.2: Cấp bậc và quy tắc

Lần này, giọng nói máy móc không trả lời. Thay vào đó, màn hình nhiệm vụ chia thành hai khu vực, bên trái là thông tin cá nhân của Tề Uyển, bên phải là danh sách nhiệm vụ. Cô nhìn vào bảng thông tin của mình, lập tức hiểu ra làm thế nào để xem được nhiều nhiệm vụ hơn.

Tên: Tề Uyển

Cấp nhiệm vụ: 1 (2/100)

Dị năng: Thủy (Cấp 2)

Tuổi: 25

Trí lực: 6

Lực lượng: 2

Nhanh nhẹn: 2

Kho hàng: Nước khoáng x3, Vật liệu gỗ x3.

Cô xoa cằm lẩm bẩm: "Hoàn thành một trăm nhiệm vụ thì sẽ mở khóa được nhiều nội dung hơn. Không biết là sẽ xem thêm được bao nhiêu."

Xem ra, vẫn còn nhiều thứ cần cô tự mình mày mò. Nhưng hiện tại, cô cảm thấy cổ họng khô khốc. Cô vào kho lấy ra một chai nước khoáng, tu ừng ực hết một phần ba. Uống xong có cảm giác no bụng, nhưng đây chỉ là no nước, chẳng mấy chốc sẽ lại đói thôi. Cô đặt chai nước đang uống dở xuống sàn phòng khách để lát quay về uống tiếp.

Tề Uyển xoay cổ tay, vặn khớp chân, làm vài động tác khởi động rồi chuẩn bị ra ngoài săn xác sống. Cô đặt ba lô xuống, chỉ cầm theo cây gậy gỗ đã giúp cô tiêu diệt không ít xác sống. Lần này, cô cũng sẽ dùng nó để hoàn thành nhiệm vụ.

---

Cô mở cửa chính, đứng trên khu vực lót gạch trong phạm vi một mét quanh nhà, hít một hơi thật sâu khi thấy một con xác sống đang lảo đảo đi tới khoảng sân trống phía trước. Tầm nhìn ở đây rất quang đãng, không sợ bị tấn công bất ngờ từ các góc khuất.

Cô là dị năng giả cấp hai, không sợ bị xác sống cấp một cắn, chỉ sợ đột nhiên xuất hiện một con cấp hai. Nếu bị nó cắn, nguy cơ bị lây nhiễm thành xác sống sẽ tăng lên đến năm mươi phần trăm.

Tề Uyển bước ra khỏi khu vực lót gạch, cảnh giác nhìn quanh. Ngay khoảnh khắc cô bước ra, lũ xác sống dường như đã ngửi thấy mùi thịt tươi ngon, chúng đồng loạt quay phắt về phía cô.

Tề Uyển cảm thấy có gì đó khác thường. Cô lùi lại vài bước, và lũ xác sống đang điên cuồng lao tới bỗng nhiên khựng lại. Chúng ngơ ngác nhìn nhau như thể vừa mất đi mục tiêu, không hiểu món mồi ngon đã chạy đi đâu mất.

Cô thầm hiểu ra, thì ra khu vực lót gạch của thị trấn chính là một vùng bảo vệ. Chỉ cần không rời khỏi vị trí này, xác sống sẽ không chủ động tấn công.

Tề Uyển khẽ cười. Không ngờ sau khi rời khỏi căn cứ Hướng Dương, cô vẫn có thể tự mình sống tốt như vậy.

Cô hít sâu một hơi, cầm chắc cây gậy rồi bước ra ngoài một bước, nhìn hai con xác sống đang điên cuồng lao tới từ khoảng cách mười mét. Đôi mắt chúng ánh lên sự đói khát, máu và nước dãi chảy ròng ròng, khóe miệng lở loét còn kèm theo mủ nước, trông vô cùng ghê tởm.

Nhưng Tề Uyển không còn cảm thấy sợ hãi. Khi chúng chỉ còn cách ba mét, cô lại lùi về.

Cô cảm thấy trò này khá là tùy hứng, nhưng cũng thật vui.

Nhìn hai con xác sống đang nhe nanh múa vuốt, Tề Uyển đặc biệt chú ý đến một con có móng tay trên ngón út dài hơn hẳn những ngón khác.

Nghĩ đến một vài hành động mà người ta thường làm bằng ngón út, cô bất giác cảm thấy ghê tởm.

Tề Uyển bước ra khỏi vùng an toàn, hai con xác sống lập tức gào thét lao tới. Lần này cô không muốn đùa giỡn nữa, bụng cô đã bắt đầu réo ùng ục rồi. Cô tung một quả cầu nước bằng tay trái, bao trọn lấy đầu của cả hai con xác sống. Với sự căm ghét dồn nén dành cho cái móng tay ngón út kia, cô vung gậy nện liên tiếp vào đầu chúng.

Sau khi nện xuống mấy chục phát, Tề Uyển chống gậy thở hổn hển, đứng trong khu vực lót gạch an toàn. Nhìn hai viên tinh hạch đã rơi ra, cô cảm thấy nhẹ nhõm cả người.

Cô nhặt hai viên tinh hạch cấp một lên, vươn vai một cái. Cúi đầu nhìn hai cái xác thảm không nỡ nhìn, não của chúng đã bị cô đánh văng ra tung tóe khắp mặt đất. Tề Uyển bất giác mím môi, là cô đã quá tay. Chỉ tại cái móng tay ngón út kia làm cô liên tưởng đến gã chủ quản cũ. Gã chủ quản béo tốt đó rất thích để móng tay dài để ngoáy da đầu, ngoáy tai, ngoáy mũi, thật sự là…

Tề Uyển coi như đã trút giận lên hai con xác sống này, xem chúng như gã chủ quản bóng nhẫy đó. Cô thở phào một hơi, không muốn nhìn chúng thêm nữa. Giờ cô chỉ muốn kiểm tra xem nhiệm vụ đã hoàn thành hay chưa. Chắc chắn là cô không thể vác xác một con xác sống đi nộp nhiệm vụ được rồi, trông kinh quá.

Cô vào nhà, đóng cửa lại. Màn hình nhiệm vụ vẫn như cũ, nhưng khi nhìn vào mục kho hàng trong bảng thông tin cá nhân, cô thấy đã có thêm hai hộp cơm. Cô vui mừng reo lên một tiếng, tâm trạng vô cùng phấn khởi.

Cô lấy một hộp cơm từ kho ra, mở nắp. Bên trong là món cơm thịt bằm sốt cay thơm phức. Cô không kìm được mà nuốt nước bọt, hốc mắt hoe đỏ.

Đã hai năm rồi cô chưa được ăn một hộp cơm tử tế. Bây giờ, cuối cùng cô cũng đã dựa vào nỗ lực của chính mình để có được nó. Trong tương lai, chắc chắn sẽ có nhiều cơm hộp hơn nữa, cuộc sống của cô nhất định sẽ tốt đẹp hơn.

Cô tự nhủ với lòng mình: "Tề Uyển! Vứt bỏ cái suy nghĩ sống cho qua ngày đi. Từ giờ, mày phải sống vì chính mình, sống một cuộc đời thật thỏa thích!"

Quãng đường từ căn cứ Hướng Dương đến đây thực sự quá dài. Ngày thường đã ăn không đủ no, đi một quãng đường như vậy khiến cô đói đến mức dạ dày quặn thắt. Cô rất muốn ăn hết suất cơm ngay lập tức, nhưng lý trí mách bảo cô phải ăn thật chậm rãi, ăn nhanh không tốt cho dạ dày. Lỡ như ăn vội mà nôn ra thì lãng phí lắm.

Mười phút sau, cô kiềm chế lại và chỉ ăn một nửa. Nửa còn lại, cô định để dành cho bữa tối.

Màn hình nhiệm vụ lại hiện ra một nhiệm vụ mới.

[1. Nộp một tinh hạch cấp một, thưởng: Đinh sắt x3.]

Tề Uyển lấy hết số tinh hạch thu hoạch được đặt trên mặt đất, lựa ra những viên màu xanh lam để riêng. Tinh hạch màu xanh lam có thể giúp cô tăng cấp dị năng, những màu khác không hợp nên cô không dùng. Cô hiện là dị năng giả cấp hai, dùng tinh hạch cấp một vẫn có hiệu quả tăng tiến rõ rệt, nhưng khi lên cấp ba thì tác dụng sẽ không còn lớn nữa.