Tề Uyển gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, cô tiến lại gần để xem xét các nhiệm vụ.
[1. Nộp một tinh hạch cấp một, thưởng: Vật liệu gỗ x2.]
[2. Nộp một tinh hạch cấp một, thưởng: Nước khoáng x3.]
[3. Tiêu diệt một xác sống cấp một, thưởng: Cơm hộp x1.]
[...]
"Tại sao không xem được những nhiệm vụ phía sau? Với lại, tại sao lại có vật liệu gỗ? Tôi cần gỗ để làm gì chứ?" Tề Uyển khó hiểu hỏi, cô thầm nghĩ: "Chẳng lẽ lấy về làm củi đốt sao?"
Hệ thống: [Thưa chủ nhân, nơi này là Thị trấn Hạnh Phúc. Các tòa nhà khác trong thị trấn đều cần được chế tạo. Chỉ khi có đủ vật liệu, ngài mới có thể chế tạo nhà mới cho những người thuê nhà sau này.]
Nghe vậy, Tề Uyển liền thông suốt. Tình tiết này giống hệt như trong những cuốn tiểu thuyết cô từng đọc. Chỉ cần tìm đủ vật tư là có thể trực tiếp chế tạo. Như vậy cũng tốt, đỡ phải tự mình xây nhà.
"Nhiệm vụ một và hai đều có yêu cầu giống nhau, vậy làm sao để tôi chọn nộp cho nhiệm vụ nào?"
Tề Uyển đang cần ba chai nước khoáng kia hơn, còn vật liệu gỗ thì cô chưa vội. Dù sao thì cả căn nhà này đã thuộc về cô, không cần phải lo lắng về chỗ ở nữa.
Nhưng để cho chắc, Tề Uyển vẫn hỏi thêm: "Các nhiệm vụ trên màn hình này sẽ được làm mới mỗi ngày hay chúng sẽ luôn ở đó?"
Hệ thống: [Thưa chủ nhân, những nhiệm vụ này sẽ luôn ở đây cho đến khi ngài hoàn thành. Khi ngài hoàn thành các nhiệm vụ phía trên, những nhiệm vụ phía sau sẽ được đẩy lên.]
Tề Uyển gật đầu. Nếu vậy thì cô càng không cần phải vội.
Cô lấy ra mười một viên tinh hạch cấp một mà mình thu hoạch được trên đường đi, chọn một viên. Cô nhìn quanh quất, trước mặt chỉ là một bức tường trống trơn.
"Làm sao để nộp đây? Chỗ này đâu có chỗ nào để bỏ tinh hạch vào?"
Hệ thống: [Ngài chỉ cần cầm tinh hạch và nói rõ muốn nộp cho nhiệm vụ số mấy là được.]
Tề Uyển hiểu ra, vậy thì đơn giản rồi. Cô cầm một viên tinh hạch, hướng về phía màn hình nhiệm vụ và nói:
"Nộp cho nhiệm vụ hai."
Ngay giây tiếp theo, viên tinh hạch trong tay cô biến mất, thay vào đó là ba bình nước khoáng loại một lít xuất hiện trên mặt đất.
Cô thầm nghĩ: "Không tệ chút nào. Nhưng mà chỗ vật liệu gỗ này... có lẽ vẫn nên nộp luôn. Lỡ như sau này có khách tới mà không có nhà cho họ thuê, thì dù có tinh hạch cũng chẳng kiếm được."
"Nộp cho nhiệm vụ một." Tề Uyển cầm một viên tinh hạch khác ở tay kia và nói.
Trong nháy mắt, bên cạnh mấy bình nước khoáng liền có thêm ba tấm gỗ vừa dài vừa rộng.
Sau khi nộp xong hai nhiệm vụ, danh sách nhiệm vụ được làm mới.
[1. Tiêu diệt một xác sống cấp một, thưởng: Cơm hộp x2.]
[2. Bán được một chai nước khoáng, thưởng: Nước khoáng x3.]
[3. Tiếp đón một vị khách đến tìm hiểu về thị trấn, thưởng: Bản vẽ xây nhà x1.]
[...]
Hệ thống: [Nhắc nhở thân thiện, một bản vẽ xây nhà chỉ có thể xây được một tòa nhà.]
Tề Uyển gật đầu tỏ vẻ đã hiểu. Điều này cũng hợp lý, nếu một bản vẽ có thể dùng lại nhiều lần thì độ khó để xây dựng thị trấn này đã giảm đi đáng kể. Nhưng cô có cảm giác, việc xây dựng thị trấn này sẽ không hề dễ dàng.
---
Tề Uyển chợt nhớ ra mình vẫn chưa tham quan căn nhà, cô quyết định xem xét một lượt rồi mới ra ngoài làm nhiệm vụ.
Cô quay người lại, thấy bên cạnh có một căn phòng cửa đóng. Tề Uyển bước tới, vặn tay nắm cửa mở ra xem, bên trong trống không.
Hệ thống: [Thưa chủ nhân, đây là kho hàng của ngài, dùng để chứa những vật phẩm nhận được từ phần thưởng nhiệm vụ.]
Tề Uyển gật gật đầu. Ngay khi giọng nói máy móc vừa dứt, bên trong căn phòng liền xuất hiện mấy dãy kệ hàng, bên trên bày ngay ngắn những tấm gỗ và bình nước khoáng cô vừa nhận được.
Cô ngoảnh lại nhìn, mặt đất trống trơn. Xem ra, mọi thứ chỉ thay đổi sau khi cô tự mình khám phá. Có một nhà kho tự động sắp xếp đồ đạc cũng tốt, như vậy cô sẽ không cần phải tự tay di chuyển phần thưởng nữa.
Bên cạnh kho hàng là cầu thang đi lên tầng. Tầng một ngoài phòng khách và nhà kho ra thì không còn gì khác, Tề Uyển bèn đi thẳng lên lầu.
Tầng hai vẫn là một phòng khách trống trải, không có lấy một chiếc ghế đơn sơ. Nhưng ở bên cạnh phòng khách có một cửa sổ sát đất, bên ngoài là một ban công lớn. Đứng trên ban công có thể nhìn bao quát khung cảnh bên ngoài.
Bên dưới là một vùng đất hoang vu. Gió thổi qua cuốn theo từng đám bụi mù mịt. Nhìn ra xa, những tòa nhà cũ nát hiện ra xiêu vẹo, tường ngoài nứt vỡ, thỉnh thoảng còn có tiếng gầm gừ của xác sống vọng lại từ bên trong. Tề Uyển đoán đó là những con xác sống bị nhốt trong nhà, vì lúc cô đi đến đây không hề bị chúng tấn công.
Không ngờ rằng, khi cô đang đứng trên ban công quan sát bên ngoài, cũng có kẻ đang dõi theo tòa nhà duy nhất của thị trấn. Khi Tề Uyển xuất hiện, trong mắt kẻ đó lóe lên vẻ dò xét khó hiểu.
Tề Uyển quay vào trong, tham quan căn phòng duy nhất trên lầu hai. Nó rộng bằng nhà kho ở tầng một, nhưng bên trong có một phòng vệ sinh riêng. Đi qua phòng vệ sinh là toàn cảnh căn phòng, chỉ có độc một chiếc giường, ngoài ra không còn gì khác. Trong phòng cũng có một cửa sổ sát đất lớn nhưng không có ban công, từ đây có thể nhìn ra một khung cảnh khác, đối diện là một con phố khác với một hai con xác sống đang lang thang.
Tề Uyển nghĩ đến nhiệm vụ trên màn hình, lát nữa cô có thể qua con phố đó để tiêu diệt chúng.
"Hệ thống, cậu nói xem, phải đạt đến yêu cầu gì thì màn hình nhiệm vụ mới hiển thị nhiều nhiệm vụ hơn?" Cô nhớ rằng giọng nói máy móc vẫn chưa trả lời câu hỏi này. Nếu không thể xem nhiều nhiệm vụ hơn, cô sẽ không thể tiến hành nhiều việc cùng một lúc.
Tề Uyển đi xuống lầu, quay lại trước màn hình nhiệm vụ. Căn phòng khách không có lấy một cái ghế, cô đành ngồi bệt xuống đất.