Nhưng trước khi "quay" vải, cô phải ra ngoài một chuyến đã. Trong lúc cô thao tác nãy giờ, năm phút xây nhà đã sớm trôi qua.
Tề Uyển vừa ra ngoài liền gọi với sang bên trái: "Anh Tiêu, mua đồ thôi!"
Ngay giây tiếp theo, nhóm Tiêu Trấn Tùng liền đi ra, trong tay còn cầm theo không ít tinh hạch. Triệu Nhạc Trạm và hai ông cháu kia cũng đứng dậy, đi đến bên cạnh Tề Uyển. Thấy tay cô trống không, họ có chút khó hiểu.
Khi mọi người đã có mặt đông đủ, Tề Uyển dẫn họ đi về phía căn nhà phía sau nhà Triệu Nhạc Trạm. Lúc này, Trương Triệu Đông đã đứng trước Máy bán hàng tự động, tay còn đang cầm một chai nước khoáng.
"Xem ra anh Trương đã biết cách sử dụng Máy bán hàng tự động rồi. Sau này khách thuê muốn mua vật tư có thể đến đây mua. Tương lai sẽ có thêm các mặt hàng khác, mọi người có thể để ý theo dõi."
Tề Uyển đứng cách chiếc máy khoảng hai mét, để cho nhóm Triệu Nhạc Trạm tự qua đó mua sắm.
Nhìn thấy chai nước trong tay Trương Triệu Đông, cùng với một hộp cơm từ từ được đẩy ra khỏi máy, trong mắt ông lão hiện lên vẻ kinh ngạc và vui mừng khôn xiết.
"Lão tiên sinh, xin mời đi theo tôi." Tề Uyển nhẹ giọng nói.
Bây giờ việc cho thuê nhà mới là quan trọng nhất. Cô dẫn ông lão và cậu bé đến căn nhà gỗ bên cạnh rồi mở cửa.
"Trong toàn bộ thị trấn, chỉ cần không đi ra ngoài khu vực lót gạch men, sẽ không có xác sống nào tấn công được. Nơi này được đảm bảo an toàn một trăm phần trăm, buổi tối có thể yên tâm nghỉ ngơi."
Ông lão gật đầu, điều này Triệu Nhạc Trạm đã nói với ông rồi. Ban đầu ông không tin, nhưng khi mấy con xác sống xuất hiện ở phía xa, ông đã tin. Ai bảo Triệu Nhạc Trạm thích lên mặt, cứ đi ra ngoài khu vực an toàn để trêu chọc xác sống, sau đó lại tiêu diệt chúng nó. Đến lúc anh ta lấy tinh hạch ra, xác của lũ xác sống đã biến mất không còn tăm hơi. Hai ông cháu họ kinh ngạc nhìn xuống nền đất nơi xác sống từng xuất hiện, chẳng còn lại gì cả.
Một loạt sự việc xảy ra đã khiến ông lão hiểu thêm về thị trấn này, và cũng tin tưởng nó hơn.
"Được rồi, Trấn trưởng Tề. Cậu Triệu đã nói với tôi cả rồi, tôi đều nhớ kỹ." Ông lão liếc nhìn cháu trai mình, hiền từ mỉm cười.
Ông móc từ trong túi ra hai viên tinh hạch cấp một, đưa cho Tề Uyển.
"Chúng tôi ở đây hai ngày trước đã." Nếu đúng là tốt như lời Triệu Nhạc Trạm nói, họ sẽ trả tiếp tiền thuê.
Câu nói tiếp theo, ông lão không nói ra. Dù đã tin tưởng nơi này, ông vẫn phải giữ lại một chút đề phòng, không thể tin tưởng một trăm phần trăm được.
"Được, không vấn đề gì. Trong thời gian hai vị thuê, chỉ có hai vị mới có thể vào được căn nhà này, người khác không thể vào, kể cả là khách mời cũng không được. Vật tư hai vị để trong nhà cũng được đảm bảo an toàn một trăm phần trăm, sẽ không bị người khác lấy mất."
Tề Uyển định bụng nói một lần cho xong, sau này phải xem ở đâu có bảng đen thì khuân về viết một cái thông báo mới được.
"Được rồi, cảm ơn Trấn trưởng Tề."
Tề Uyển gật đầu rồi rời đi. Bây giờ cô phải về "quay" thử xem có ra được bộ quần áo nào tử tế không.
Ông lão dẫn cậu bé về, cất một nửa số tinh hạch vào nhà gỗ, đóng cửa lại rồi cũng đi về phía Máy bán hàng tự động.
Bên này, Tề Uyển liếc nhìn bầu trời đen kịt bên ngoài, rồi vào phòng bật đèn lên. Ánh sáng đột ngột hắt ra khiến mấy người đang đứng trước Máy bán hàng tự động không khỏi ngưỡng mộ sâu sắc.
"Phải chi chúng ta cũng có điện thì tốt biết mấy..." Trương Triệu Đông thở dài.
"Có gì đâu, tôi tin là sau này sẽ có điện thôi. Nhưng tương ứng thì số tinh hạch phải trả cũng không ít đâu. Bây giờ cứ chăm chỉ tích cóp tinh hạch trước đã, sau này áp lực sẽ không lớn như vậy."
Triệu Nhạc Trạm rất tin tưởng Tề Uyển. Anh ta cảm thấy việc có nước và điện chỉ là chuyện sớm muộn.
Ở trong phòng, Tề Uyển đang khởi động tay chân, hai tay xoa vào nhau, vẻ mặt đầy mong đợi nhấn vào mục [Vải x3 đổi một bộ quần áo].
Ngay giây tiếp theo, một bộ đồ thun màu xanh chuối dạ quang size XXXL xuất hiện trong kho hàng.
Tề Uyển cạn lời.
"Cái quái gì thế này... Size XXXL đã đành, lại còn là màu xanh chuối dạ quang nữa..."
Thôi, đem ra Máy bán hàng tự động bán vậy.
Cái màu lố lăng thế này, chắc phải bán rẻ một chút. Một tinh hạch cấp một một bộ, không biết có ai mua không.
Size XXL màu đỏ thẫm, màu hồng Barbie; size XL màu xám, màu đen, màu vàng dạ quang; size L màu xanh nhạt, màu lam nhạt; size S màu đỏ tươi.
Cô quay tổng cộng tám lần, chỉ có bộ màu lam nhạt size L là vừa với cô. Mấy bộ còn lại, trừ bộ màu vàng dạ quang bán giá một tinh hạch cấp một, tất cả đều được treo giá ba tinh hạch cấp một.
Không quay nữa, không quay nữa! Trên người đang mặc một bộ, có thêm hai bộ để thay giặt là đủ rồi. Về phần bộ đồ cũ kia, người khác có nhìn thế nào, cô cũng chẳng bận tâm.
Cô liếc qua nhiệm vụ, mục "Tiếp đãi khách nhân" đã hoàn thành được 2/10, chắc là do hai ông cháu kia đã dùng tinh hạch mua đồ.
Nhiệm vụ mới xuất hiện: [Thu hoạch ngô, phần thưởng: Một cái vòi nước máy x1 (cần trả phí).]
Nhìn thấy nhiệm vụ mới này, phản ứng đầu tiên của Tề Uyển là: còn xa lắm. Trồng ngô, kể cả là từ cây giống cho đến lúc trưởng thành, cũng phải mất mấy tháng trời. Nhưng phần thưởng này cũng rất đáng mong đợi. Nếu các khách thuê có nước, họ có thể sửa sang lại diện mạo của mình, như vậy thì quần áo cô quay ra cũng có thêm nguồn tiêu thụ.
Tề Uyển ăn một hộp cơm, sau đó ăn thêm hai quả dâu tây to gần bằng bàn tay, thỏa mãn ợ một cái.
"Hy vọng ngày mai có thêm nhiều khách tới, hoàn thành sớm nhiệm vụ một chút."