Chương 9: Ngôi nhà mang theo ánh sáng

Tề Uyển đưa cho họ bốn gói mì còn lại, một hộp cơm cá sốt chua ngọt và bốn chai nước khoáng, nhận về hai viên tinh hạch cấp hai và tám viên tinh hạch cấp một.

"Nhà gỗ của thị trấn chúng tôi chỉ có căn bên cạnh thôi, không thể có thêm khách thuê được. Mọi người tìm một chỗ ở gần đây đi. Quanh đây không có nhiều xác sống lắm đâu, tự mình cẩn thận một chút. Nếu còn muốn mua vật tư thì trưa mai quay lại."

Nói xong, Tề Uyển liền vào nhà, đóng cửa lại.

Hôm nay đúng là một ngày dài bôn ba, từ lúc bị gã chủ quản tai to mặt lớn đuổi việc cho đến khi sở hữu một thị trấn nhỏ, cô đã mệt lả cả người.

Có thị trấn nhỏ rồi, cô có thể yên tâm mà đánh một giấc no say ở đây. Chắc chắn là ngày mai phải ngủ một mạch tới khi tự nhiên tỉnh mới không uổng phí cuộc sống thoải mái hiện tại của mình.

Bên ngoài, mấy người Tiêu Trấn Tùng nương theo ánh đèn từ lầu hai, nhìn đống vật tư trước mặt rồi nhìn nhau cười.

Ở trong nhà, Tề Uyển đi đến phòng khách và lại thấy màn hình nhiệm vụ có sự thay đổi.

Cô cảm thấy bây giờ không nên gọi nó là màn hình nhiệm vụ nữa. Những thứ nó hiển thị bây giờ quá nhiều rồi, phải gọi là bảng thông báo mới đúng. Vẫn là khu vực bên phải có sự thay đổi, giờ nó được chia thành ba phần: phần trên cùng là nhiệm vụ, phần giữa là thông tin khách thuê, và phần dưới cùng là thông tin mua sắm vật tư bằng tinh hạch.

Hệ thống:

[1 tinh hạch cấp một đổi Cơm hộp x5.]

[1 tinh hạch cấp một đổi Nước khoáng x5.]

[1 tinh hạch cấp một đổi Mì gói x10.]

[1 tinh hạch cấp một đổi Gỗ x5.]

[1 tinh hạch cấp một đổi Đinh sắt x1.]

[1 tinh hạch cấp hai đổi Bản vẽ xây dựng x1.]

Tổng cộng chỉ có vài mục mua sắm như vậy, nhưng khi nhìn đến mục cuối cùng, Tề Uyển cảm thấy thật sự rất tuyệt. Việc phải nộp từng nhiệm vụ một đúng là rất phiền phức, đặc biệt là mấy nhiệm vụ lặp đi lặp lại việc nộp tinh hạch để nhận các vật tư khác nhau.

Cô liếc nhìn số tinh hạch cấp hai trong tay mình, tổng cộng có bốn viên, vừa hay có thể đổi được bốn bản vẽ xây dựng. Nhưng mà, không biết số gỗ và đinh sắt cô đang có liệu có đủ để xây nhà hay không.

Tề Uyển kiểm tra lại thông tin cá nhân ở bên trái, Gỗ x21, Đinh sắt x8, hoàn toàn không đủ để xây thêm một căn nhà gỗ nào. Xem ra chỉ có thể dùng tinh hạch để đổi lấy gỗ và đinh sắt thôi.

Số tinh hạch kiếm được hôm nay không nhiều. Chỗ Triệu Nhạc Trạm bán được hai chai nước, một gói mì và một hộp cơm, tính ra là mười hai tinh hạch cấp một. Sau khi trừ đi viên tinh hạch cấp hai dùng để đổi bản vẽ, cô vẫn còn bốn tinh hạch cấp một có thể sử dụng. Về phần của ba người Tiêu Trấn Tùng, cô cũng chỉ có tám tinh hạch cấp một để tùy ý sử dụng. Bản thân cô vốn không có nhiều tinh hạch, phần lớn đã dùng để nộp nhiệm vụ hết rồi.

Cuối cùng, Tề Uyển quyết định đổi lấy Gỗ x10 và Đinh sắt x2, vừa hết bốn viên tinh hạch cấp một. Hai mươi tinh hạch cấp một còn lại, cô để dành cho lần sau.

Cô nhấn vào mục [Bản vẽ xây dựng x4] trong kho, lựa chọn chế tạo một căn nhà gỗ, xây ở bên trái nhà mình, vừa hay đối xứng với căn nhà của Triệu Nhạc Trạm, mở rộng thêm diện tích của thị trấn. Thời gian hoàn thành vẫn là năm phút.

"Tiểu Quản Gia, ba người họ có thể ở chung một căn nhà gỗ được không? Họ đi cùng nhau mà."

Tề Uyển hỏi. Nếu cô là một trong ba người họ, thì dù ai được ở trong căn nhà đó, những người còn lại chắc chắn sẽ cảm thấy khó xử và không vui.

Hệ thống: [Chỉ lần này thôi. Căn nhà hiện tại đang xây là phòng đơn. Sau này sẽ có phòng đôi, phòng ba, bắt buộc phải sắp xếp theo đúng số người quy định.]

Nghe Tiểu Quản Gia nói vậy, Tề Uyển thở phào nhẹ nhõm. Không phải cô tốt bụng gì, mà là cô sợ ba người họ sẽ vì chỉ có một căn nhà mà quyết định không thuê nữa, như vậy cô sẽ mất đi tiền thuê từ đêm nay đến hết ngày mai.

"Vậy phí thuê của ba người họ tính thế nào?"

Hệ thống: [Để công bằng với Triệu Nhạc Trạm, mỗi người cũng thu một tinh hạch cấp một.]

Tề Uyển đã hiểu. Cô đã cố gắng tạo ra cơ hội cho họ, giờ thì phải xem liệu họ có sẵn lòng trả ba tinh hạch cấp một hay không.

Ở căn nhà gỗ bên phải, Triệu Nhạc Trạm nghe thấy tiếng loảng xoảng, bèn đi từ trong nhà ra. Thấy ba người Tiêu Trấn Tùng vẫn còn ở đó, anh ta vui vẻ chào một tiếng.

"Huynh đệ, bên kia đang làm gì vậy?" Trần Mậu Vinh nương theo ánh sáng yếu ớt, thấy Triệu Nhạc Trạm đi tới liền vội vàng hỏi.

"May là các anh chưa đi đấy, vừa hay có thể chứng kiến một căn nhà gỗ mới được xây dựng. Các anh xem có muốn dọn vào ở không. Căn nhà gỗ của tôi không đắt đâu, một tinh hạch cấp một ở được một ngày. Nhưng Trấn trưởng Tề nói một nhà chỉ ở được một người thôi. Nhân lúc Trấn trưởng Tề chưa ra, các anh bàn bạc cho kỹ xem tối nay ai sẽ ở trong căn nhà này đi."

Triệu Nhạc Trạm ló đầu ra nhìn công trình vẫn còn đang chìm trong sương trắng bên cạnh, rồi lại rụt đầu về. Bên ngoài tối om, anh ta không dám rời khỏi phạm vi bảo vệ của thị trấn, lỡ bị xác sống ẩn nấp xung quanh đánh lén thì mất nhiều hơn được.

Ba người Tiêu Trấn Tùng nhìn nhau, trong lòng ai cũng có chút rối rắm. Bọn họ đều muốn được ở trong căn nhà an toàn đó...

Cả ba đều im lặng. Họ mới lập nhóm được hai tháng ngắn ngủi. Nếu ích kỷ một chút, ai cũng muốn giành lấy suất ở, nhưng dù gì cũng là đồng đội đã kề vai sát cánh hai tháng, thật khó để mở lời trước.

Chẳng mấy chốc, Tề Uyển từ trong nhà đi ra, căn nhà gỗ bên trái cũng vừa được xây xong.

Triệu Nhạc Trạm thấy ranh giới an toàn của thị trấn đã được mở rộng, liền đi qua thử mở cửa. Quả nhiên, không mở được, chỉ có Tề Uyển mới có thể mở.