Chương 1: Bị đuổi việc, tình cờ gặp được thị trấn nhỏ

Bên trong một văn phòng đơn sơ tại căn cứ ở thành phố B.

"Hiện tại căn cứ đã có rất nhiều dị năng giả hệ thủy rồi. Cô bị đuổi việc."

Câu nói lạnh như băng kèm theo cả nước bọt bay thẳng vào mặt Tề Uyển.

Cô đưa tay lau vệt nước bọt, ngước nhìn gã chủ quản béo tốt trước mặt với dáng vẻ vênh váo cao ngạo, trong lòng không khỏi dâng lên một cỗ tức giận. Thật quá đáng, cô luôn làm việc chăm chỉ và hoàn thành tốt nhiệm vụ kí©h thí©ɧ tăng trưởng cho rau củ. Công việc tuy nhàn hạ nhưng cô luôn hoàn thành chỉ tiêu mỗi ngày từ rất sớm. Vậy mà chỉ vì một kẻ có ô dù, họ sẵn sàng sa thải cô không một lý do.

"Ha, hay lắm."

Tề Uyển cạn lời, chẳng buồn đợi gã chủ quản nói thêm gì nữa, cô thẳng thừng mở cửa rồi đóng sầm lại sau lưng.

Căn cứ này, cô không ở lại nữa!

Công việc kí©h thí©ɧ rau củ tăng trưởng đúng là nhàn hạ thật, nhưng ánh mắt của đám đàn ông ở đây lại quá mức ghê tởm. Đã vậy lương lại chẳng được bao nhiêu, còn không được bao ăn ở. Chút tiền lương ít ỏi kiếm được đều nướng cả vào chi phí sinh hoạt, thật vô vị.

Tề Uyển lê bước về căn lều tạm bợ của mình, nhìn những con người đáng thương xung quanh. Ai nấy đều gầy trơ xương, ốm yếu như que củi, trông chẳng khác gì những cái xác không hồn, chẳng có chút sức sống. So với lũ xác sống bên ngoài, điểm khác biệt lớn nhất của họ có lẽ là còn giữ được suy nghĩ của riêng mình. Nhưng thứ suy nghĩ ấy cũng chẳng giúp ích được gì. Họ chỉ đang tồn tại vật vờ qua ngày, hoàn toàn là một sự xúc phạm đối với chính bản thân tràn đầy sức sống của họ trong quá khứ.

Ai mà ngờ được, những loại rau củ đắt đỏ ngoài kia lại được tạo ra từ chính tay một người đang phải sống trong một nơi tồi tàn thế này.

Tề Uyển cười tự giễu, xốc lại túi hành lý ít ỏi trên vai rồi dứt khoát bước ra khỏi căn cứ Hướng Dương.

Hướng Dương vốn là một căn cứ tư nhân, công nhân ở đây đều bị bóc lột thậm tệ. Lương thấp đã đành, đồ ăn thức uống cũng chẳng ra gì. Nếu không phải vì bên ngoài đầy rẫy xác sống, chẳng ai tình nguyện ở lại đây chịu áp bức. So với việc mất mạng, mọi người vẫn muốn được sống hơn.

---

"Tuyệt thật, cuối cùng cũng thấy được mặt trời của một cuộc đời mới."

Tề Uyển xách theo hành lý đơn sơ, thực chất chỉ là một chiếc ba lô, dang rộng hai tay đón lấy ánh nắng.

Hai người lính gác ở cổng căn cứ nhìn cô như thể đang nhìn một con ngốc rồi bắt đầu xì xào bàn tán.

"Rời khỏi căn cứ rồi, không biết có sống nổi không nữa."

"Tôi nhớ cô ta làm bên trồng rau mà nhỉ? Tự dưng nghĩ quẩn muốn rời đi làm gì không biết."

Tuy họ nói rất nhỏ, nhưng Tề Uyển tai thính mắt tinh, nghe không sót một chữ. Rời đi rồi có sống được hay không, cô không chắc. Nhưng nếu không đi, cô sẽ bức bối đến chết mất. Không phải cô nghĩ quẩn, mà là vị trí của cô đã bị người khác chiếm mất. Cô cũng từng muốn an phận làm việc ở một chỗ cho đến già, sống một cuộc đời vô tri như họ, nhưng chén cơm sắt làm gì có nhiều đến thế.

Ra khỏi căn cứ khoảng năm trăm mét, Tề Uyển liền chạm trán con xác sống đầu tiên.

Khớp chân của nó đã bị đánh gãy, chỉ có thể nằm bò trên mặt đất mà trườn nhanh về phía cô. Gương mặt nó bê bết máu thịt, cái miệng rộng hoác liên tục gào thét khiến Tề Uyển không khỏi nhíu mày.

Vì chỉ quanh quẩn trong căn cứ để trồng rau nên khả năng tấn công của cô không được cải thiện nhiều, nhưng quả cầu nước mà cô tung ra cũng phải to bằng một quả bóng rổ. Cô nhắm thẳng vào đầu con xác sống, dùng quả cầu nước bao trọn lấy nó. Ngay sau đó, Tề Uyển nhanh chóng rút cây gậy gỗ của mình ra, dùng hết sức đập mạnh vào gáy nó.

"Rắc!"

Cổ con xác sống gãy lìa. Quả cầu nước vỡ tan, rơi xuống đất, kéo theo một viên tinh hạch cấp một.

Tề Uyển vui mừng nhặt viên tinh hạch lên. Cô thầm nghĩ: "Thì ra đây là cách thu hoạch tinh hạch, vừa sạch sẽ lại vừa tiện lợi, không tệ chút nào."

Ở giai đoạn đầu của thời mạt thế, trong đầu xác sống chưa có tinh hạch. Đến khi chúng bắt đầu có thì cô đã có công việc ổn định trong căn cứ rồi. Có tinh hạch, cuộc sống sau này của cô cũng sẽ dễ thở hơn. Tinh hạch chính là đơn vị tiền tệ chung của thế giới này. Ai có nhiều tinh hạch, kẻ đó chính là kẻ mạnh.

Tề Uyển cố tình đi trên những con đường lớn quang đãng, sợ rằng sẽ có xác sống bất ngờ lao ra từ một góc khuất nào đó. May mắn thay, suốt chặng đường cô chỉ gặp những con đi lẻ. Nếu không, với kinh nghiệm chiến đấu ít ỏi của mình, cô thật sự rất khó để đối phó.

Cách đó không xa, Tề Uyển nhìn thấy một tòa nhà xinh đẹp, tạo thành một sự tương phản rõ rệt với những công trình đổ nát xung quanh. Có những tòa nhà rõ ràng mới được xây vài năm, vậy mà giờ đây đã cũ kỹ, rách nát như thể bị bỏ hoang từ rất lâu.

Cô xốc lại ba lô, lấy tinh thần rồi bước tới.

Vừa đặt chân lên nền gạch men của tòa nhà xinh đẹp ấy, một giọng nói máy móc xa lạ bỗng vang lên.

Hệ thống: [Chào mừng chủ nhân trở về, đây là thị trấn của ngài. Căn nhà trước mặt là nơi ở của ngài. Mời ngài vào trong để tôi có thể giải thích chi tiết hơn.]

Tề Uyển cảm thấy hơi khó hiểu. Giọng nói máy móc đột ngột vang lên khiến cô bất giác đề phòng, nhưng căn nhà trước mắt lại quá hấp dẫn. Cô không kiềm được mà đưa tay vặn nắm cửa.

Tiếng ổ khóa chuyển động, một âm thanh du dương mà đã lâu lắm rồi cô mới được nghe lại.

Bước vào trong, cô liền nhìn thấy một màn hình lớn trên bức tường phòng khách.

Hệ thống: [Chủ nhân, đây là màn hình nhiệm vụ. Trên này sẽ hiển thị các nhiệm vụ ngài cần hoàn thành. Mỗi khi xong một nhiệm vụ, ngài sẽ nhận được phần thưởng hậu hĩnh tương ứng.]