Chương 9

Tô Khả Khả lục cục từ balo móc ra năm lá bùa gấp sẵn, đặt vào tay anh, còn nhấn mạnh: “Chú phải giữ kỹ đó nha! Bùa cháu vẽ đáng giá lắm. Bình thường sư phụ đem bán ngoài kia, một lá năm trăm đồng cơ. Năm lá tức là hai ngàn rưỡi đó!”

Nói xong, Tô Khả Khả kiêu hãnh ngẩng cằm, ánh mắt lấp lánh tự hào.

Nếu trợ lý Ngô còn ở đây, chắc chắn sẽ bật cười đến lăn quay: "Tiểu tổ tông à, cô có biết cái váy trên người cô đang mặc là hàng hiệu Lovins mới ra mắt hè này, trị giá sáu con số không hả?"

Phải công nhận, trợ lý Ngô đúng là tinh quái. Lần đầu tiên sếp dặn làm loại chuyện này, anh đã chuẩn bị vô cùng chu đáo.

Còn Tần Mặc Thâm, lúc này đang lạnh mặt nhìn chằm chằm năm lá bùa màu vàng hình tam giác nhỏ trên tay.

...Bùa hộ thân?

Tần Mặc Thâm có cảm giác hình như trước đó mình đã bỏ sót mất thông tin gì đó cực kỳ quan trọng.

Đúng lúc này, điện thoại reo.

Anh nghe máy, không biết đối phương nói gì mà lông mày nhíu chặt: “Bị thương nặng lắm sao?”

“Ừ, tôi hiểu rồi. Ngày mai tôi sẽ đi thăm thằng bé.”

“Không bận đâu, vừa hay tôi cũng có chuyện muốn tính sổ với thằng bé.”

Điện thoại vừa ngắt, Tô Khả Khả đã ngẩng gương mặt nhỏ nhắn lên, đôi mắt sáng long lanh, hỏi ngay:

“Chú, có phải đại thiếu gia nhà họ Tần gặp chuyện rồi không? Hôm nay cháu thấy ấn đường anh ta u ám, đoán chắc chắn sẽ có huyết quang tai ương, nên đã đưa cho anh ta một lá bùa hộ thân. Lá bùa đó có thể giúp anh ta chặn một kiếp nạn. Vậy nên chắc là anh ta chưa gặp chuyện gì quá nghiêm trọng đâu.”

Tần Mặc Thâm nghe xong, sắc mặt bỗng trở nên khó tả.

Bùa hộ thân... Ấn đường u ám... Huyết quang tai ương...

Anh nhìn chằm chằm cô bé trước mặt một lúc lâu, đột nhiên hỏi: “Cô bé, nghề mà cháu nói... rốt cuộc là gì?”

Tô Khả Khả tròn mắt ngạc nhiên: “Ơ, chú không biết à? Đương nhiên là thầy phong thủy rồi.”

Nghe cô bé nói rành rọt như vậy, ánh mắt của Tần Mặc Thâm bỗng trở nên cực kỳ quái dị.

Tô Khả Khả lập tức chột dạ, nhỏ giọng bổ sung: “À... chính xác thì là học trò phong thuỷ thôi.”

Đôi môi mỏng của anh khẽ mím lại thành một đường thẳng tắp, yết hầu nhúc nhích một cái, cuối cùng chậm rãi thốt ra: “Ý cháu là... nãy giờ cháu thao thao bất tuyệt kể cho tôi nghe về nghề nghiệp của mình, thì cái nghề đó chính là... phong thuỷ sư?”

Tô Khả Khả chớp chớp mắt, gương mặt ngây thơ chẳng có lấy một tia giấu diếm: “Chứ không lẽ còn là nghề gì khác sao, chú?”

Tần Mặc Thâm: “...”

Sắc mặt anh đổi tới đổi lui, biểu cảm phong phú đến mức đủ quay nguyên bộ sitcom. Trong mắt người ngoài, anh vốn luôn thông minh, quyết đoán, sát phạt quả cảm... thế mà giây phút này lại giống như vừa phạm phải một chuyện cực kỳ... ngu xuẩn.

“Chú, chú sao thế?” Cô bé nghiêng đầu.

“Cháu nói ‘nhận đơn’... nghĩa là?”

“Chính là xem phong thuỷ, trừ tà chứ còn gì nữa. Sư phụ cháu thường bày quầy ngoài phố, khách nào tìm đến thì coi tướng, bốc quẻ... cũng chẳng cần đi xa đâu.”

Nói đến đây, Tô Khả Khả còn nghiêm túc cảm thán: “Chú đừng nhìn cháu học nhiều mà tưởng cháu giỏi, thật ra cái gì cháu cũng mới chỉ học được tí ti thôi. Sư phụ bảo cháu phải chọn một môn để chuyên tâm. Nhưng mà... cái nào cháu cũng thích, bỏ không đành.”

Tần Mặc Thâm lặng im. Một lúc lâu sau anh mới tiếp tục hỏi: “Vậy nãy cháu nhất quyết đòi vào phòng ngủ chính, là vì cái gì?”