Chương 7

“Tháng này cháu đi theo tôi. Tôi sẽ cho cháu việc để làm. Trường học tôi sẽ liên hệ, cháu phải đi học.”

Không biết nghĩ tới điều gì, Tô Khả Khả bỗng reo lên phấn khích: “Chú! Chẳng lẽ chú muốn thuê cháu làm… vệ sĩ riêng? Trời ạ, đây đúng là một đại đơn siêu to khổng lồ!”

Trong nghề của họ, quả thật có những vụ như vậy: "Chủ nhân bị vận hạn sinh tử đe dọa, bùa chú cũng không có tác dụng, đại sư lại tính không ra ngày giờ chính xác, thế là phải thuê người theo sát bảo hộ, cho đến khi vượt qua đại kiếp."

Những đơn hàng liên quan đến sinh tử thường trả thù lao cực cao, bởi vì người ra tay can thiệp cũng sẽ bị phản phệ.

Chỉ là... chú nhỏ này đã tìm thầy khác xem mệnh rồi, tại sao không thuê chính vị thầy kia làm vệ sĩ? Chẳng lẽ giá cả quá chát, chú ấy không kham nổi?

Nếu vậy... cô nhất định sẽ giảm giá đặc biệt cho chú nhỏ!

“Chú, đơn này cháu nhận rồi nha!” Tô Khả Khả hớn hở tuyên bố, “Xét thấy đây là lần đầu cháu nhận loại đơn hàng này, mỗi ngày chú trả cháu năm vạn là được.”

Ánh mắt Tần Mặc Thâm sâu thẳm khó đoán: “Cô bé, cháu đúng là... đắt đỏ thật đấy.”

Tô Khả Khả tròn mắt ngạc nhiên: “Chú không biết giá thị trường à? Cháu đã giảm giá cho chú rồi đó. Các đại sư có kinh nghiệm, một ngày phải bảy tám chục vạn lận. Thời gian này cháu chỉ làm việc cho chú, không nhận thêm ai hết, thế nên rẻ lắm rồi!”

Tần Mặc Thâm nhìn cô thật lâu, chỉ khẽ ừ một tiếng: “Vậy à. Tôi đúng là lần đầu làm chuyện này, quả thật không rõ giá cả.”

“Vậy tức là... chú đặt đơn rồi đúng không?” Tô Khả Khả vui mừng xác nhận.

“Ừ.”

Anh vốn chẳng thiếu tiền, coi như bỏ ra để mua một chút thú vui đi.

“Chú, giờ cháu có thể vào phòng ngủ chính chưa?” Tô Khả Khả không quên việc quan trọng.

Thứ kia đang bị bùa của cô nhốt trong đó, không thoát ra được. Nếu không, cô đâu rảnh ngồi tám nhảm với chú nhỏ lâu vậy.

Tần Mặc Thâm liếc cô một cái: “Đã thích phòng ngủ chính như thế, tối nay cháu ngủ trong đó đi.”

Tô Khả Khả chun mũi: “Chú đã đặt đơn, cháu phải theo chú cả một tháng. Cháu cần về chuẩn bị trước, còn phải bàn với sư phụ nữa. Ngày mai cháu lại tới tìm chú, được không?”

Tần Mặc Thâm khựng lại, khẽ “ừ”, rồi nói: “Lát nữa để trợ lý Ngô đưa cháu về.”

“Không cần đâu chú, cháu tự bắt taxi về là được.”

Tô Khả Khả nhe răng cười với anh, rồi lập tức lao thẳng vào phòng ngủ chính, một mạch chạy vào phòng tắm.

Chẳng bao lâu sau, từ trong đó vang ra những tiếng “lách tách, bùm bụp”, xen lẫn giọng cô gái lẩm bẩm.

Bởi vì phòng cách âm tốt, Tần Mặc Thâm chỉ nghe loáng thoáng vài từ như: “suýt nữa không vào được”, “không thể tha”, “khống vật”, “ướt hết rồi”...

Tiếp đó là tiếng nước ào ào vang lên từ phòng tắm.

Tần Mặc Thâm xoa trán.

Anh đúng là điên rồi, mới có thể để một cô bé bước vào không gian riêng tư nhất của mình, thậm chí còn định “bao dưỡng” cô bé đó nữa chứ.

Chưa bao lâu, Tô Khả Khả hầm hầm bước ra ngoài.

Tức chết đi được! Nhiệm vụ thì xong rồi, nhưng phù chú của cô bị nước làm ướt một đống. Mấy tờ giấy vàng cổ đó đâu dễ kiếm lại.

Ánh mắt Tần Mặc Thâm u ám, cứ thế dán chặt vào Tô Khả Khả.

Người đàn ông khi nghiêm mặt thì không cần mở miệng cũng đủ khí thế, khiến người ta áp lực đến mức chẳng mấy ai dám nhìn kỹ xem gương mặt ấy thật ra tuấn mỹ đến thế nào.