Tách! Anh châm thuốc, động tác thuần thục, nhả khói thong dong.
Bên dưới áo choàng, đôi chân dài rắn chắc bắt chéo, bàn chân đi đôi dép đen hờ hững treo lơ lửng, như sắp rơi mà lại chẳng rơi.
Anh nheo mắt, gương mặt lạnh lùng ẩn trong làn khói trắng mờ ảo, lại càng thêm sắc bén.
Không hiểu sao, bị ánh mắt ấy nhìn chằm chằm, Tô Khả Khả liền tự giác ngồi thẳng lưng, không dám liếc lung tung nữa.
“Chú...” Cô nhỏ giọng, ngập ngừng hỏi: “Cháu có thể vào phòng ngủ chính được không?”
Tần Mặc Thâm kẹp điếu thuốc giữa hai ngón tay, môi mỏng nhả một làn khói, thản nhiên hỏi: “Năm nay bao nhiêu tuổi?”
Tô Khả Khả thành thật đáp: “Mười tám ạ, vừa mới sinh nhật tháng trước.”
Ánh mắt anh thoáng có chút phức tạp: “Trông cháu còn nhỏ hơn mười tám nhiều. Mới vào nghề chưa lâu đúng không?”
Nghe nhắc đến “nghề nghiệp” của mình, mắt Tô Khả Khả lập tức sáng lên, hăng hái nói: “Thực ra với năng lực của cháu thì sớm ra nghề được rồi, nhưng sư phụ bảo cháu còn nhỏ quá. Hôm nay chính là phi vụ đầu tiên trong đời cháu! Nếu cháu làm thành công, cháu sẽ chính thức tốt nghiệp, sau này còn có thể nhận việc riêng nữa cơ, hì hì!”
Tần Mặc Thâm thầm bật cười khẩy. Nhận việc riêng? Cô bé này hình như rất yêu nghề của mình thì phải.
“Vì sao lại chọn làm nghề này? Ở tuổi này, cháu lẽ ra phải đang học cấp ba chứ.” Anh hờ hững nhả khói, tùy ý hỏi.
Thực ra trong lòng anh đã đoán được đáp án.
Tiền.
Dù là vì cuộc sống bức bách, hay tự sa ngã, thì cuối cùng cũng quy về chữ tiền.
Tô Khả Khả hơi ngẩn ra, nhưng giọng điệu lại cực kỳ đương nhiên: “Cháu không có ba mẹ, là sư phụ nhặt về nuôi lớn. Sư phụ làm nghề này, thì đương nhiên cháu phải nối nghiệp rồi.”
Nói đến đây, cô mỉm cười, nụ cười ngọt lịm như kẹo bông: “Hơn nữa cháu cũng thật sự rất thích nghề này. Sư phụ nói cháu chậm tiêu, may mà chịu khó. Nhịp học ở trường chậm lắm, nên cháu toàn tự học thôi. Làm nghề này phải học nhiều thứ lắm, mỗi tháng cháu đọc không biết bao nhiêu cuốn sách đâu!”
Tần Mặc Thâm hơi sững lại.
Một đứa trẻ mồ côi.
Thảo nào...
Đầu điếu thuốc cháy đỏ, tàn thuốc chực chờ rơi xuống.
Tần Mặc Thâm hoàn hồn, ngón tay thon dài kẹp điếu thuốc khẽ đưa về phía gạt tàn, nhẹ nhàng gõ một cái.
Không biết cô bé kia lại nghĩ tới chuyện gì, cười đến lúm đồng tiền hiện sâu, còn che miệng một bên, nhỏ giọng thì thào với anh: “Chú ơi, cháu nói cho chú nghe nè, làm nghề bọn cháu kiếm tiền giỏi lắm đó!”
Tần Mặc Thâm mặt không đổi sắc: “Vậy à? Thế lần này cháu nhận được bao nhiêu?”
Thế là cô cười hì hì, giơ một ngón tay.
Bàn tay nhỏ mềm, còn hơi bụ bẫm, nhìn thôi cũng thấy dễ thương, chỉ muốn nắm trong tay bóp vài cái.
“Một triệu! Khách nói nhiệm vụ lần này hơi khó nhằn, bất cẩn chút là toi mạng liền. Nhưng vì cháu là tân binh, nên đặt cọc mới có hai trăm ngàn thôi.”
Tần Mặc Thâm: "Hừ, bất cẩn một chút là chết toi? Anh đây đáng sợ vậy sao?"
“Chỉ vì một triệu mà cô bé đem ‘lần đầu tiên’ của mình ra bán à?” Anh nhìn chằm chằm cô, đôi mày hơi nhíu lại, nghiêm túc đến mức khí thế mạnh mẽ khiến người khác không dám đối diện.
Nhưng Tô Khả Khả lại chớp mắt vô tư, thản nhiên nhìn thẳng vào anh, còn chu môi nói: “Cháu thấy nhiều mà! Với lại cháu mới là lính mới, bản lĩnh chưa bằng các tiền bối. Sau này kinh nghiệm dày dặn hơn, trở thành đại sư nổi tiếng trong giới, muốn cháu ra tay đâu thể rẻ thế được, hì hì.”