Chương 40

“Khụ khụ, khụ khụ khụ...” – Trợ lý Ngô đang lái xe bỗng sặc nước bọt, ho sù sụ.

Tô Khả Khả liếc sang, còn chu đáo nhắc nhở: “Trời hanh khô đó, trợ lý Ngô nhớ uống nhiều nước nha.”

Nói xong, cô lại tiếp tục ríu rít với Tần Mặc Thâm: “Nhưng mà sư phụ cháu thường dặn, xem mệnh chính là tiết lộ thiên cơ. Nên lúc đi bày quán, mỗi ngày ông chỉ nhận ba quẻ, đủ ba quẻ thì dẹp sạp về thôi.

So với bói toán coi tướng, bọn cháu thích xem phong thuỷ hoặc trừ tà bắt quỷ hơn. Nhưng hai cái sau cũng phải cẩn thận, không thì dễ vướng nghiệp quả lắm.”

Rồi cô hồn nhiên kể thêm chuyện hồi sư phụ còn trẻ.

“... Sư phụ cháu lúc trẻ tiết lộ thiên cơ nhiều quá, nên kiếp này định sẵn là nghèo suốt đời.

Nhưng không sao, cháu sẽ nuôi sư phụ.”

Giọng ngọt ngào trong trẻo của cô gái nhỏ, nghe thôi cũng khiến lòng người nhẹ nhõm.

Khóe môi Tần Mặc Thâm không kìm được mà cong lên, gật đầu: “Ừ, sư phụ cháu nói đúng. Để không biến thành tiểu nghèo, sau này cháu cũng đừng bừa bãi tiết lộ thiên cơ nữa.”

“Cháu hiểu mà, chú.” – cô hì hì cười.

“Chú ơi, sư phụ cháu bảo cháu trông ngu ngơ, dễ bị lừa lắm. Cháu thật sự dễ bị lừa hả?”

Nói tới đây, Tô Khả Khả bỗng quay phắt sang, ngây thơ nhìn chằm chằm Tần Mặc Thâm.

Tần Mặc Thâm: “...”

“Thôi khỏi nói, nét mặt chú đã trả lời hết rồi.” – Tô Khả Khả thở dài, mặt mày ủ rũ.

Xem ra, cô đúng là ngốc thật. Sư phụ còn có thể chọc ghẹo cô, nhưng chú – một quý nhân chính hiệu – chắc chắn sẽ không bao giờ lừa cô đâu.

“Đừng thở dài.” – Tần Mặc Thâm ngẫm nghĩ rồi dỗ dành: – “Rồi sẽ thông minh lên thôi. Sau này chú dạy cháu.”

“Thật không ạ? Nếu cháu thông minh hơn rồi, cháu sẽ coi bói cho chú miễn phí luôn!”

Anh khẽ cười: “Ừ, được.”

“Ục ục.”

Bụng cô kêu vang.

Tô Khả Khả đỏ mặt, lấy tay xoa xoa bụng: “Chú ơi, bình thường cháu đói bụng cũng không kêu đâu, chắc hôm nay con nói nhiều quá nên bụng mới biểu tình.”

Trợ lý Ngô không nhịn nổi, “phụt” một tiếng bật cười.

Tô Khả Khả lập tức nghiêm túc quay sang Tần Mặc Thâm: “Chú, tiền ăn cơm cứ trừ thẳng vào tiền của cháu là được.”

“Không trừ, chú mời cháu ăn.”

“Không được đâu chú, nghề của bọn cháu không thể tuỳ tiện nợ nhân tình.”

Cặp mày kiếm đậm như mực của Tần Mặc Thâm khẽ nhướng: “Thì lần sau cháu mời lại là được. Hay là... Cháu muốn tính toán rạch ròi với chú đến từng đồng?”

“Ơ... thôi được, vậy cháu không khách sáo nữa.” – cô gật đầu rối rít.

“Chú ơi, mình đi ăn ở đâu?”

“Quốc Sắc Thiên Hương hội sở, Tôi là hội viên VIP tối cao ở đó, tất cả chi tiêu đều được giảm tám mươi phần trăm. Ta tới đó.”

“Wow, chú đúng là thông minh ghê! Cách này tiết kiệm được khối tiền luôn đó!”

Khóe môi Tần Mặc Thâm khẽ cong, anh dặn cô: “Chiều nay tôi còn có việc bận, ăn xong để trợ lý Ngô đưa cháu về trước, chắc tối tôi mới về được.

... Có cần gì thì cứ nói với trợ lý Ngô, cậu ấy sẽ chuẩn bị. Cuối tuần tôi dẫn cháu đi dạo, muốn mua gì thì bổ sung thêm.

... Ngày mai tôi sẽ tranh thủ thời gian đưa cháu đến trường. Còn sách vở, cặp sách hôm nay đã chuẩn bị sẵn rồi.”

Tô Khả Khả ngoan ngoãn gật đầu liên tục, cái đầu nhỏ gật lia lịa như gà mổ thóc.

Trợ lý Ngô trong lòng kêu trời: "Tứ gia, ngày thường ngài nói chuyện quý giá từng chữ, giờ thì sao lại biến thành người ba quốc dân vậy nè?"

Xe chạy thẳng vào hội sở “Quốc Sắc Thiên Hương”.