Chương 37

Tần Mặc Thâm đứng phía sau, khoanh tay nhàn nhã nhìn cô, hỏi: “Lần này là thứ gì mà hứng thú vậy?”

Tô Khả Khả bám chặt cửa, mắt long lanh hỏi: “Chú ơi, phòng này là ai ở?”

Tần Mặc Thâm nhếch mày: “Còn có ai nữa, là tôi.”

Tô Khả Khả vừa nghe là anh đang sống ở đây, liền cười khúc khích: “Chú ơi, chúng ta có thể bàn một chút không?”

Tần Mặc Thâm lặng lẽ nhìn cô, miệng khẽ nhếch lên rồi nhanh chóng hạ xuống, nụ cười như có như không thoáng hiện rồi biến mất: “Cháu muốn bàn gì?”

Nói chuyện xong, anh bước nhàn nhã tới, tháo cái móc nhỏ trên cửa, mở cửa phòng ngủ.

Cái đầu nhỏ của Tô Khả Khả lập tức thò ra từ vai anh một nửa.

Wow wow, chính là ở đây, tuyệt đối không nhầm, khoảng 2 mét vuông huyệt tâm nằm ngay trong căn phòng này!

Đôi mắt cô sáng rực lên.

Tần Mặc Thâm quay lại nhìn cô một cái, đối mặt với ánh mắt long lanh của cô bé, trong lòng thấy khá buồn cười.

“Chân cháu cứ đứng lên liên tục, không mỏi sao? Muốn xem thì vào đây.” Anh khẽ nghiêng người, nhường chỗ cho cô.

Tô Khả Khả nhanh chóng đặt mũi chân xuống sàn, lao vυ"t vào phòng, chạy đến ngay giữa chiếc giường King-size, rồi nghiêng người hít một hơi thật sâu ngay chỗ huyệt tâm.

Thần trí sảng khoái, tinh thần phấn chấn, thật sự rất thoải mái.

Quả nhiên, Tần Mặc Thâm đã mơ hồ đoán ra điều gì, khóe môi khẽ cong, anh cười hỏi: “Đây chính là cái gọi là huyệt tâm mà cháu nói sao?”

Tô Khả Khả gật đầu như giã tỏi: “Đúng rồi đó, chú! Cái giường này đúng ngay vị trí huyệt tâm của cả huyệt trường luôn!”

Nghe vậy, trong mắt Tần Mặc Thâm lại loé lên vài tia cười vụn vặt, anh nhướng mày: “Thế nên... cháu định làm gì?”

“Ờ thì... chú à, cháu thấy phòng ngủ này cũng rộng lắm mà, hay chú tính để thêm một cái giường nhỏ nữa nha? Chú ngủ giường lớn, cháu ngủ giường nhỏ. Không thì... cháu ngủ luôn trên cái thảm lông trước giường cũng được.”

Cô vừa nói vừa chỉ tay vào tấm thảm lông xoăn mềm mượt trước giường.

“Cháu nói thật đó, chú à! Cái đại kiếp trong mệnh chú biết đâu bất ngờ ập tới, nên cháu phải bám lấy chú từng bước, nhất là buổi tối lúc ngủ, như vậy mới bảo đảm được an toàn của chú.”

Tần Mặc Thâm: "Hừ."

“Không được. Tôi không thích ở chung phòng với người ngoài.” – Anh thẳng thừng cắt ngang.

Mặt Tô Khả Khả lập tức xị xuống, môi cong cong đầy uất ức: “Cháu đã coi chú là người nhà rồi, thế mà chú vẫn coi con là người ngoài... Chú nói chuyện lúc nào cũng làm người ta đau lòng vậy hả?”

“... Cô bé, tôi không có ý đó.”

Nghe vậy, khóe môi cô bé cong vọt lên thành nụ cười rực rỡ: “Cháu biết ngay mà, chú không có ý đó! Vậy nghĩa là chú đồng ý rồi đúng không?”

Tần Mặc Thâm: “Không.”

Tô Khả Khả: “...”

“Phòng bên cạnh là phòng phụ, cháu ở đó. Nếu bên này thực sự có chuyện, cháu vẫn có thể nghe thấy ngay.”

Biết người đàn ông này không đời nào nhượng bộ, cô đành chịu thua. Thôi thì phòng kế bên cũng tốt, cách nhau có mỗi bức tường thôi mà.

Thấy cô bé lại lon ton chạy sang phòng bên, Tần Mặc Thâm khẽ lắc đầu, bật cười. Quả nhiên... vẫn chỉ là một bé con.

Tô Khả Khả đi vòng quanh phòng ngủ mới, càng ngắm càng thích.

Tần Mặc Thâm đứng ở cửa, nhìn cô hết ngó đông lại liếc tây, lúc thì cau mày, lúc thì cười toe toét, gương mặt nhỏ nhắn đổi sắc liên tục, biểu cảm phong phú đến mức như đang diễn tuồng.

“Phòng này giờ là của cháu, muốn trang trí thế nào tuỳ ý.” – Anh nói.