“Chú à, sao chân cháu lại thành chân ngắn? Rõ ràng dài miên man mà. Không tin chú xem nè!”
Cô vừa nói vừa kéo váy l*иg đèn định khoe ra đôi chân trắng nõn nhỏ nhắn, mới ló ra một chút đã bị Tần Mặc Thâm gõ tay gạt xuống.
“Lên xe.” Giọng anh mang theo bất đắc dĩ.
Tần Mặc Thâm đưa tay to đặt nhẹ lên cái đầu nhỏ xíu của cô, bàn tay vừa khít che trọn cả sau gáy, hơi dùng sức một cái liền “nhét” người vào trong xe.
Xe chạy đến trước cửa nhà họ Tạ ở đầu thôn thì dừng lại. Lần này, anh không đi theo, để mặc Tô Khả Khả tự vào.
Chừng hơn mười phút sau, cô bé mới thong dong trở ra.
Trợ lý Ngô liếc nhìn gương mặt nhỏ nhắn bình thản của cô bé, nhịn không được hỏi: “Cô Tô, người ta... tin rồi à?”
Tô Khả Khả thản nhiên đáp: “Không chỉ tin, mà còn khóc nữa đấy. Chú muốn vào xem thử không?”
Trợ lý Ngô: ...
Ờm, sao lại có cảm giác cô bé này tâm trạng không được vui lắm nhỉ?
Chiếc SUV nhanh chóng rời khỏi thôn Đào Hoa, qua thị trấn Đào Hoa, rồi bon bon tiến vào thủ đô phồn hoa.
Khi xe đến ngã rẽ phía trước, đột nhiên Tần Mặc Thâm mở miệng: “Đến Tiểu Kiều Lưu Thủy.”
Trợ lý Ngô lập tức sững sờ.
Không phải nói đi Hương Uyển sao? Sao lại đổi thành Tiểu Kiều Lưu Thủy rồi?
Với thân phận và địa vị của Tần Mặc Thâm, đương nhiên anh có không chỉ một căn biệt thự ở thủ đô. Hương Uyển nằm trong khu vực sầm uất nhất, cũng là nơi anh thường ở. Nhưng thực ra, chỗ mà anh thích nhất chính là khu biệt thự song lập mang phong cách cổ mang tên Tiểu Kiều Lưu Thủy.
Mỗi lần gặp chuyện khó khăn hay tâm trạng không thoải mái, Tần Mặc Thâm đều đến đó.
Cho nên, trợ lý Ngô mới giật mình — đây là nơi đến cả cậu ấm Tần Tuấn Trì còn chưa từng được mời đến. Vậy mà bây giờ, Tứ gia lại định đưa một cô bé mới quen không lâu vào ở?
Thật kỳ quái.
Thực tế thì bản thân trợ lý Ngô cũng cảm thấy quái lạ — rõ ràng mới quen biết có mấy ngày, thế mà anh lại cứ có cảm giác Tô Khả Khả đã trở thành “người trong nhà” rồi.
Quá là lạ đời!
Trong lòng thì sóng gió cuồn cuộn, ngoài mặt trợ lý Ngô vẫn bình tĩnh như thường, gật đầu đáp, rồi thẳng đường lái xe vào khu biệt thự Tiểu Kiều Lưu Thủy.
Không bao lâu sau...
Cô bé nhà quê Tô Khả Khả đã bị nơi này làm cho choáng ngợp.
“Úi chà, chú ơi, chỗ này vừa to vừa đẹp quá trời luôn!”
Cô dán mặt vào cửa kính xe, hai tay ôm lấy mép cửa sổ, cái mặt nhỏ ép sát đến nỗi biến thành hai cái “bánh bao” tròn vo.
Tần Mặc Thâm im lặng nhìn cô bé một phút, sau đó mới chậm rãi hạ cửa kính, nhắc nhở: “Đừng thò hết cả cái đầu ra ngoài.”
Tô Khả Khả ngoan ngoãn trả lời, không quay đầu lại: “Vâng, thưa chú.”
Cô nghe lời, không chui hẳn đầu ra ngoài nữa, chỉ dán sát mặt vào kính, đôi mắt to tròn đảo lia lịa ngắm nhìn.
“Chỗ này lúc xây dựng chắc chắn có mời đại sư xem qua rồi. Chú nhìn đi, con sông nhân tạo này nè.”
Tô Khả Khả vội đưa tay chỉ, giọng hăng say như thuyết minh viên: “Dòng sông này chảy vòng quanh ôm trọn cả khu biệt thự, sau lưng còn có núi tự nhiên, cả khu dựa núi tựa sông, hai bên còn có dải cát hộ vệ, đúng là phong thủy cực phẩm luôn. Hiếm lắm đấy nha!”
Nói xong, cô quay đầu lại nhìn Tần Mặc Thâm, mắt sáng rực rỡ như sao: “Có núi là quý, có nước là tài, sống trong này chắc chắn giàu sang phú quý. Chú ơi, cho con ôm đùi cái nha!”
Trợ lý Ngô: "...phụt!"