Cô cong môi: “Trong vòng ba ngày chuyển khoản vào tài khoản này là được.”
Nói xong liền báo luôn dãy số ngân hàng.
Cái dáng vẻ cao nhân không màng tiền nong của cô làm Trần Ngọc Tuệ càng thêm xấu hổ.
“Tiểu đại sư, lúc trước tôi thất lễ, xin lỗi ngài.”
Tô Khả Khả khoát tay, dáng điệu cực kỳ thấu tình đạt lý: “Chuyện này đâu phải lỗi của dì. Giờ huyền học suy tàn, lắm kẻ chỉ biết tí da lông đã vội ra đời lòe thiên hạ, chính bọn họ mới làm bẩn thanh danh của nghề này.”
Cậu bé tên Trương Nguyên Soái tỉnh dậy được một lát rồi lại ngủ tiếp, làm Trần Ngọc Tuệ hoảng hốt vội hỏi có chuyện gì.
“Linh hồn vừa mới trở về, tạm thời hơi yếu thôi, không có vấn đề gì lớn.”
Cô bỗng nghiêng đầu, hỏi: “À, cái tên ‘Trương Nguyên Soái’ này ai đặt vậy?”
Trần Ngọc Tuệ ái ngại: “Là ông nội nó, trước khi mất đã đặt. Cũng hơi quê mùa, mong đại sư đừng chê cười.”
Tô Khả Khả nghiêm mặt: “Không phải chuyện quê hay không quê. Nếu không muốn sau này thằng bé còn gặp tình trạng thế này, tốt nhất nên đổi tên đi.”
Hai người đồng loạt ngây ra.
Bà Chu vội hỏi: “Tiểu đại sư, cái tên Soái Soái này có vấn đề gì sao?”
“Vấn đề lớn đấy.”
Cô chậm rãi giải thích: “Ở nhiều vùng quê lạc hậu, ba mẹ thường đặt cho con những cái tên rẻ rúng như ‘Cẩu Đản’, ‘Nhị Ngốc’, là để dễ nuôi.
Mấy điều tổ tiên truyền lại nghe thì tưởng là ngu muội, nhưng thật ra đều là kinh nghiệm tích góp từ đời này sang đời khác.”
Ngừng một chút, Tô Khả Khả lại nói: “Còn cái tên ‘Nguyên Soái’ thì quá lớn. Từ xưa đến nay, mấy ai đạt tới chức vị nguyên soái? Nếu không phải là mệnh cách cực kỳ hiếm gặp, bình thường làm sao chống đỡ nổi.
May cho thằng bé, mệnh cách cũng không đến nỗi tệ. Chứ nếu kém hơn chút nữa, đừng nói sáu tuổi, e là vừa đặt xong cái tên này, nó đã đi đời rồi.”
Giọng nói trong trẻo mà rành rọt của cô làm cả Trần Ngọc Tuệ và bà Chu đều hoảng sợ xanh mặt.
“Vậy... chỉ cần đổi tên là xong sao, đại sư?” Trần Ngọc Tuệ rụt rè hỏi, thái độ so với ban đầu đã thay đổi một trăm tám mươi độ.
Tô Khả Khả gật gù: “Tất nhiên là chưa đủ. Sau này thằng bé phải chăm vận động rèn luyện, trong ba năm tới hạn chế đến những nơi âm khí nặng như bệnh viện, nghĩa trang, nhà giam. Nếu bất đắc dĩ phải đi, nhớ nhờ một nam nhân khỏe mạnh, dương khí vượng đi cùng.”
Hai người nghe mà gật gù lia lịa, nhìn Tô Khả Khả bằng ánh mắt vừa kính vừa sợ.
Đối diện với ánh mắt ấy, Tô Khả Khả lập tức ưỡn thẳng ngực.
Sư phụ lúc nào cũng nói cô ngu ngốc, nhưng hôm nay... hình như cô thấy mình lợi hại ghê gớm lắm nha!
Rời khỏi nhà bà Chu, ngay cả ánh mắt của trợ lý Ngô nhìn Tô Khả Khả cũng khác hẳn.
Vẫn là một cô bé, nhưng sao lại lợi hại đến thế?
“Chú ơi, cháu đi truyền lời cho Tạ Huệ nhé, lần này chú khỏi theo, cháu đi một lát là về thôi.”
Nói xong Tô Khả Khả lập tức nhón chân định chạy, nhưng bị Tần Mặc Thâm nắm chặt tay kéo lại.
Nếu chậm một giây nữa thôi, chắc chắn cô đã nhảy phóc đi mất, y như con thỏ chui vào bụi rậm.
Anh nhướng mày: “Có biết nhà cô ta ở đầu thôn không?”
Tô Khả Khả vội gật: “Dạ biết chứ, trí nhớ cháu tốt lắm!”
“Chúng ta cũng đang ra đầu thôn. Có xe không chịu ngồi, định dùng hai cái chân ngắn của cháu chạy tới à?”
Tô Khả Khả: ...