“Nhờ cô nói với ba mẹ tôi... kiếp sau tôi vẫn muốn làm con gái họ. Tôi sẽ ngoan ngoãn học hành, khiến họ hãnh diện.”
Trong lòng Tô Khả Khả thầm nhủ: "Kiếp sau gì chứ, cô lấy đâu ra cơ hội để đầu thai nữa..."
“Cảm ơn cô. Tôi phải đi rồi.” – Tạ Huệ thì thầm.
“Đi? Không có bùa dẫn hồn với ô lụa đen của bà Chu, cô định đi kiểu gì?” – Tô Khả Khả ngạc nhiên.
Nữ quỷ khẽ mỉm cười. Cô gắng chịu đựng cơn đau bỏng rát từ lá bùa, đưa tay xé nó xuống khỏi thân mình.
Không biết có phải vì ép buộc gỡ bùa hay không, mà thân thể cô lập tức trở nên trong suốt, yếu ớt đến mức như chỉ cần một làn gió thổi qua cũng sẽ tan biến.
Cô chầm chậm xoay người, hướng về phía cửa.
Chẳng mấy chốc, dưới nền gạch lại hiện lên một đôi dấu chân ướt sũng. Chỉ khác lần này, dấu chân ấy không còn đứng yên mà từng bước tiến về phía cửa lớn.
“Két...”
Cánh cửa mở ra.
“Ê, cô chờ chút đã, này...!” Tô Khả Khả vội vàng chạy theo.
“Dưới đáy nước lạnh quá... tôi không muốn quay lại nữa...”
Nói dứt câu, nữ quỷ phơi mình dưới ánh mặt trời, thân thể liền tan thành tro bụi, chẳng để lại dấu vết nào.
Tô Khả Khả ngẩn người nhìn khoảng trống trước mặt, lòng hơi ngẩn ngơ.
“Cô bé.” – Không biết từ lúc nào, Tần Mặc Thâm đã đứng sau lưng, khẽ vỗ vai cô.
Tô Khả Khả nhíu mày, lẩm bẩm: “Con quỷ này sao cứ thích tự hủy mình thế chứ. Con còn chưa nói hết lời mà. Dù không thể đầu thai, nhưng vẫn có thể tu luyện được mà. Quỷ biết tu hành, không làm chuyện xấu thì chúng cháu cũng chẳng can thiệp.”
Tần Mặc Thâm nhìn về phía tro tàn tan biến, giọng lạnh nhạt: “Người tự sát vốn đã nhát gan. Với cô ta, thế này ngược lại là một cách giải thoát. Đây là lựa chọn của cô ta, chẳng liên quan gì đến cháu.”
“Ơ... Chú đang... an ủi cháu à? Chú tưởng cháu buồn lắm sao?”
Tô Khả Khả ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên nhìn anh, bất ngờ nhe răng cười: “Chú đúng là tốt thật đó. Nhưng chú yên tâm, cháu quen rồi, gặp nhiều lắm rồi, chẳng đa sầu đa cảm như chú nghĩ đâu. Ai cũng phải chịu trách nhiệm với hành động của mình, đời này không có thuốc hối hận đâu.”
Tần Mặc Thâm khẽ hừ một tiếng.
Một cô bé rất hiểu chuyện.
Nuôi cô bé hình như... cũng chẳng phiền toái như anh tưởng.
Hai người còn đang đứng ngoài cửa, nhìn nhau không nói, thì trong phòng đột nhiên vang lên tiếng kêu mừng rỡ của Trần Ngọc Tuệ: “Tỉnh rồi! Mẹ ơi mau nhìn xem, Soái Soái tỉnh rồi!”
“Ôi giời ơi, cháu ngoan của bà nội! Mau để bà ôm một cái nào!”
Khi Tô Khả Khả bước vào, Trần Ngọc Tuệ và bà Chu đã vây quanh đứa trẻ, hết hôn bên trái lại hôn bên phải, cưng nựng như thể bảo vật.
“Tiểu đại sư, vậy... tiền chẩn trị lần này...” – Trần Ngọc Tuệ rốt cuộc cũng hỏi tới vấn đề tục khí này.
Tô Khả Khả thản nhiên đáp: “Cô thấy nên đưa bao nhiêu thì đưa bấy nhiêu.”
Trần Ngọc Tuệ còn đang do dự chưa biết phải trả thế nào, thì bà Chu đã nhanh nhảu ghé sát tai con dâu, thì thầm: “Con ạ, những vị đại sư thế này chúng ta không thể đắc tội được. Không có cô ấy, Soái Soái sớm toi đời rồi. Dù có đưa đi bệnh viện, cũng chưa chắc chữa được, mà còn tốn cả đống tiền. Mẹ sẽ lấy một nửa tiền riêng của mình ra, phần còn lại con tự lo liệu nhé.”
“Dạ, mẹ nói đúng lắm...”
Tô Khả Khả trong lòng lẩm bẩm: "Hai người nghĩ nói bé thì ta nghe không thấy chắc?"