Tuổi tác chắc chưa đến ba mươi... một chú nhỏ điển hình.
Chỉ là, vị “chú nhỏ” này lúc nhìn cô lại chẳng hiền lành chút nào – lông mày sắc nhọn, mắt ưng lóe lạnh, sống mũi cao thẳng, môi mím chặt thành một đường cứng rắn.
Hiển nhiên là đang tắm dở thì bị quấy rầy, mái tóc ngắn còn ướt sũng, bết rối, giọt nước từ ngọn tóc rơi xuống lăn dài nơi cổ.
“Cô bé này chính là cái ‘bất ngờ’ mà Tần Tuấn Trì nói?” Giọng đàn ông trầm thấp khàn khàn, xen lẫn vài phần bực tức.
Tô Khả Khả chẳng hề sợ hãi trước vẻ mặt hung dữ kia, còn lễ phép giải thích: “Chào chú ạ, Tần đại thiếu gia giúp cháu một chuyện, nên cháu cũng đồng ý giúp anh ấy một việc – chính là... đến làm chú vui lòng.”
Nghe hai chữ “làm vui lòng”, mày kiếm của Tần Mặc Thâm lập tức nhíu chặt hơn.
Anh quan sát kỹ cô gái nhỏ trước mắt – không, phải nói là một cô bé thì đúng hơn.
Áo thun hồng in hình thỏ trắng, váy trắng ngắn ngang gối, lộ ra vòng eo nhỏ nhắn, chân đi đôi giày trắng đã dính đầy bùn đất.
Tóc búi củ tỏi, gương mặt tròn tròn non nớt còn vương chút mỡ em bé, đôi mắt đen láy lấp lánh như chứa vài vì sao, sống mũi nhỏ, môi hồng mềm như thạch dâu.
Cô đứng thẳng tắp trước cửa, bị anh nhìn chằm chằm cũng chỉ cười khẽ, để lộ hai lúm đồng tiền ngọt lịm.
Trong sáng như tờ giấy trắng, mềm mại ngọt ngào như chú thỏ con.
Mí mắt Tần Mặc Thâm khẽ cụp xuống, ánh mắt tối sầm.
Tên nhóc kia gan to thật, dám đưa phụ nữ đến cho anh, lại còn là một... tiểu nha đầu.
“Chú à, vốn dĩ cháu định chỉ đứng ngoài cửa để làm chú vui lòng thôi, nhưng vừa xảy ra chút chuyện bất ngờ, cho nên cháu có thể vào trong...”
Chữ “không” cuối cùng còn chưa kịp thốt ra, cánh cửa trước mặt đã rầm một tiếng đóng sập lại.
Tô Khả Khả ngẩn ngơ nhìn tấm bảng vàng sáng loáng trên cửa, khắc mấy chữ “Phòng Suite Tối Thượng”.
Ngẩn ra hai giây, cô chớp mắt mấy cái.
Cũng may đứng xa, chứ không thì bị cánh cửa đó đập nát mũi rồi.
Đúng là chú hung dữ!
Cô lại kiên nhẫn giơ tay gõ cửa lần nữa.
Cô cũng đâu muốn làm phiền anh, nhưng nhiệm vụ của cô chính là ở trong căn phòng này mà.
Trong phòng, Tần Mặc Thâm mặt mày đen như mực, gọi điện cho Tần Tuấn Trì.
Màn hình hiển thị “Đang bận”.
Thằng nhãi thối!
Bộp, bộp, bộp.
Ngoài cửa, cái “bất ngờ” kia vẫn lì lợm gõ đều đều.
Tiếng gõ không nhanh không chậm, lại chẳng đến mức ầm ĩ phiền toái, nghe kỹ còn có chút nhịp nhàng.
Tần Mặc Thâm bất giác đưa tay day day ấn đường.
Chỉ cần anh bấm một cuộc gọi, lập tức có người sẽ lôi cô bé này ra ngoài, thậm chí còn bị dần cho một trận nhừ tử trước khi quẳng đi.
Nhưng nghĩ đến khuôn mặt còn non nớt kia, anh tạm nén giận, coi như phá lệ nhân từ một lần.
Cửa bật mở.
Mở nhanh đến nỗi Tô Khả Khả chưa kịp rút tay về, hai ngón tay đang khum khum gõ cửa đột ngột chệch hướng, không khéo lại... rơi ngay lên ngực trần săn chắc của người đàn ông đối diện.
Bàn tay Tô Khả Khả khẽ run, đầu ngón tay trượt nhẹ một cái, soạt một đường trên l*иg ngực cứng rắn ấy.
Thề là cô tuyệt đối không cố ý!
Cơ thể anh khẽ chấn động, sắc mặt lập tức đen kịt như đáy nồi.
Thấy vậy, trong lòng Tô Khả Khả réo chết rồi chết rồi, vội như cá chạch nhỏ muốn chui tọt vào trong phòng. Nào ngờ, anh đã nhanh như chớp tóm ngay cổ áo trước của cô, nhấc bổng lên, xoay một vòng, rồi đổi sang nắm cổ áo sau. Thế là chỉ bằng một tay, anh xách cô lên như thể xách một con gà con.