Chương 29

Thực ra, Tô Khả Khả vốn đã biết rõ cô ta chưa hại ai.

Nếu từng hại người, trên người ắt phải dính sát khí. Nhưng hiện giờ, nữ quỷ này chỉ toàn âm khí, chứ chẳng thấy chút sát khí nào.

Mà nói thật, nếu đã từng hại người, thì cô ta đã sớm tìm được kẻ thế mạng để đi đầu thai rồi, đâu còn lảng vảng ở chỗ này.

Nữ quỷ này rốt cuộc là chưa có cơ hội hại người, hay vốn dĩ không muốn hại người, Tô Khả Khả tạm thời không kết luận.

Sư phụ cô thường dạy: "Quỷ sống càng lâu, nhân tính càng dễ bị xói mòn, cuối cùng biến thành tà vật."

Gặp loại đó thì dù không lấy tiền, cũng nên giúp người trừ hại, coi như tích công đức.

“Tôi thật sự chỉ muốn mượn thân thể Soái Soái, nói với ba mẹ vài lời thôi.” – Tạ Huệ nhìn cô, ánh mắt tha thiết. – “Đại sư, có thể giúp tôi một lần không?”

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tô Khả Khả lập tức lạnh lại, dứt khoát phun ra hai chữ: “Không thể.”

“Thằng bé vốn đã yếu, vận số lại kém, cô còn nhập thân nó nữa thì không sợ nó bị âm khí xâm nhập, không chịu nổi mà chết luôn à?”

“... Tôi... tôi không nghĩ nhiều như vậy...”

“Ích kỷ. Tự sát là ích kỷ, bất chấp người khác để đạt mục đích của mình cũng là ích kỷ.” – Tô Khả Khả phồng má lên, giọng đầy bất mãn.

Đúng lúc ấy, Tần Mặc Thâm vươn tay, nhẹ nhàng chọc chọc vào cái má đang phồng lên của cô.

“Xì...” – hai má phồng lập tức xẹp xuống.

“Chú làm gì thế? Cháu đang dạy dỗ quỷ mà.” – Tô Khả Khả bĩu môi, lườm anh.

Tần Mặc Thâm nghiêm túc nói: “Dạy người... hay dạy quỷ cũng vậy, đừng để cảm xúc bị đối phương ảnh hưởng. Phải giấu hết vào trong.”

Đôi mắt Tô Khả Khả mở to, sau đó gật gật đầu thật ngoan: “Dạ, cháu hiểu rồi, chú.”

Anh xoa nhẹ đầu cô: “Tiếp tục đi.”

Được cho phép, Tô Khả Khả lập tức chỉnh lại biểu cảm, cố gắng không để lộ thái độ, nhìn nữ quỷ nói: “Tôi sẽ không để cô nhập vào thân xác ai cả. Nhưng nể tình cô chưa từng hại người, muốn nhắn gì thì nói, tôi giúp cô truyền đạt.”

Thủy quỷ vốn không thể rời xa sông nước, nếu không hồn thể sẽ dễ dàng tan biến. Lần này nếu không nhờ bùa dẫn hồn của Tô Khả Khả và chiếc ô lụa đen của bà Chu, thì Tạ Huệ làm gì có cơ hội hiện thân ở đây.

Cô ta im lặng một lát, rồi cuối cùng gật đầu.

Ngập ngừng rất lâu, nữ quỷ mới chậm rãi mở miệng: “Làm ơn... nói với ba mẹ tôi... rằng tôi xin lỗi họ.

Họ luôn mong tôi thành đạt, muốn tôi đậu đại học tốt nên mới đặt nặng chuyện học hành như vậy. Còn tôi thì chẳng hiểu cho họ, suốt ngày nghĩ họ phiền. Hôm đó vì nóng giận mà tôi buông những lời kia... tất cả đều không phải thật lòng.

Tôi... rất thương họ. Thương lắm, thương lắm...”

Nữ quỷ cúi đầu, trong mắt toàn là hối hận không dứt.

Nếu cho cô thêm một cơ hội nữa, chắc chắn sẽ không chọn cái chết, cho dù ngày ngày phải cắm đầu làm bài tập, thi kém thì bị cha mẹ mắng mỏ…

Nghĩ đến cái lạnh buốt tận xương của dòng sông, sự cô độc tuyệt vọng giữa nước sâu, và nỗi giằng xé muốn tìm kẻ thế mạng... thì mấy áp lực kia có đáng gì đâu.

Tô Khả Khả khẽ ừ một tiếng, mũi giày cọ cọ xuống nền đất: “Còn gì nữa không?”

Tạ Huệ bỗng nở một nụ cười. Cô vốn không phải người đẹp, nhưng nụ cười ấy lại mang theo vẻ dịu dàng khiến người ta thấy xót xa.