Ngay khi bóng tan, bóng ảnh bên phải bb Chu cũng biến mất.
Tần Mặc Thâm nhìn xuống, phát hiện một đôi dấu chân ướt sũng, ánh mắt trầm xuống.
Dấu chân kéo dài từ cửa đến đây, tốc độ ngày càng nhanh.
Không chỉ Tần Mặc Thâm, mọi người cũng để ý đến dấu chân trên sàn.
Mỗi đôi dấu chân đều ướt sũng, như đôi chân đó luôn ngâm trong nước, không bao giờ khô.
Bùa triệu hồn của Tô Khả Khả không chỉ gọi trở lại linh hồn đã rời khỏi cơ thể của đứa trẻ, mà còn triệu lại... một thứ khác.
Một cơn gió u ám thổi qua, ngọn lửa nến trắng bên giường nhấp nháy vài lần, rồi chuyển sang màu xanh lục kỳ quái.
Ngọn lửa xanh lục lạnh lẽo, xung quanh bỗng trở nên mát rượi, u ám.
Trần Ngọc Tuệ hoảng hốt hét toáng lên: “Đại sư! Đại sư ơi!”
Đúng lúc cơn gió âm lạnh lẽo ập đến, Tô Khả Khả bỗng vung tay, ném một lá bùa trấn quỷ ra giữa không trung. Tay kia lại chộp mạnh vào khoảng không, rồi dán phịch một cái lên người đứa bé đang nằm trên giường, như thể ấn gì đó trở về trong cơ thể nó.
“Cô suýt nữa hù bay mất hồn đứa nhỏ rồi đó.” – Tô Khả Khả không mấy hài lòng liếc Trần Ngọc Tuệ một cái.
Cô đã nói đi nói lại là không được hét to. Đứa bé vốn nhát gan, chỉ cần ai la một tiếng là hồn vía đã chạy tám phương mười hướng.
Lá bùa vừa bị Tô Khả Khả ném đi, lơ lửng giữa không trung, dường như dính chặt vào... thứ gì đó.
Ngay giây sau, không khí vang lên một tiếng thét ngắn, chói tai và đầy oán hận.
Lá bùa điên cuồng rung lắc.
Trần Ngọc Tuệ nhìn nó chao đảo ngay trước mặt, cách mình chưa đến hai mét, mồ hôi lạnh tuôn ra như tắm, tim đập thình thịch muốn nhảy khỏi l*иg ngực.
Bà Chu thì vẫn còn bị kẹt trong trạng thái kinh hồn bạt vía, chưa hoàn hồn nổi.
Trợ lý Ngô vẫn đứng im như tượng gỗ, chẳng hề nhúc nhích, chỉ có đôi mắt thì trợn tròn như sắp rớt ra ngoài.
Chỉ duy nhất Tần Mặc Thâm, sau khi đồng tử khẽ co lại, vẫn giữ được vẻ bình tĩnh.
Anh biết, có thứ mà mình không thể nhìn thấy đang lăn lộn, giãy giụa dưới đất.
Người khác không thấy, nhưng Tô Khả Khả lại thấy rõ mồn một.
Cô bĩu môi, hất cằm về phía cái bóng đang lăn lộn: “Này này, cô làm trò hơi nhiều rồi đó nha. Cái bùa này lúc mới dán vào thì hơi đau một chút, chứ bây giờ thì có gì ghê gớm đâu.”
Con nữ quỷ đang giãy giụa...
Nó từ từ ngừng lại, lộ ra hình dạng một thiếu nữ chừng mười bảy, mười tám tuổi, mặt mày xanh xao tái nhợt. Trên đầu cột đuôi ngựa ướt sũng, từng giọt nước nhỏ tong tỏng xuống nền xi măng, vang lên tiếng tí tách nghe rợn người.
Âm thanh ấy chẳng hề dễ chịu chút nào.
Nữ quỷ trợn mắt nhìn Tô Khả Khả, trong mắt tràn đầy oán hận.
Tô Khả Khả bĩu môi: “Nhìn tôi làm gì? Đứa nhỏ gọi cô một tiếng chị, thế mà cô còn dám giành thân xác của nó, thật đúng là không biết xấu hổ!”
Nói đoạn, cô quay sang nhìn Tần Mặc Thâm: “Chú ơi, chú nói coi, con thủy quỷ này có phải quá không biết xấu hổ không?”
Tần Mặc Thâm, chẳng nghe thấy gì, hơi sững lại một chút rồi khẽ ừ một tiếng, phụ họa: “Ừ, không biết xấu hổ thật.”
Nữ quỷ: ...
Trợ lý Ngô: ...
Nghe thấy hai chữ “thủy quỷ”, Trần Ngọc Tuệ sợ đến mức thở hắt ra một hơi nặng nề.
Tô Khả Khả nhìn chằm chằm vào nữ quỷ kia: “Gan cô cũng to thật đấy. Là thủy quỷ mà dám rời khỏi sông nước.”