Chương 23

Dấu hiệu xuất hiện từ tối hôm qua, con dâu bà nghe tin con trai ốm liền vội vã chạy về trong đêm, hai mẹ con cùng đưa đứa bé đến bệnh viện ở trấn.

Kỳ lạ là, bệnh viện lại không kiểm tra ra bất cứ vấn đề gì.

Khi Tô Khả Khả và Tần Mặc Thâm đến nơi, con dâu bà Chu đang thu dọn hành lý, chuẩn bị đưa con đến bệnh viện lớn ở Thủ Đô.

“Con dâu à, mẹ đã mời đệ tử của đại sư đến, để tiểu sư phụ xem cho Soái Soái đi.”

“Mẹ! Con đã nói với mẹ bao nhiêu lần rồi, đừng mê tín nữa. Bình thường mẹ tin thì con không nói gì, nhưng đây là cháu trai mẹ, lẽ nào mẹ muốn hại chết nó sao!” Con dâu bà Chu tức giận đến run người.

Bà Chu cũng ấm ức: “Làm sao mà mẹ lại hại Soái Soái chứ? Mẹ thương nó nhất còn gì.”

“Xin lỗi mẹ, con chỉ quá lo lắng thôi. Con biết mẹ cũng vì muốn tốt cho Soái Soái, nhưng chuyện này phải tìm bác sĩ. Mẹ lại từ vùng hẻo lánh rước một đứa thần côn về, mất tiền thì không sao, lỡ chậm trễ bệnh tình của thằng bé mới là nguy hiểm.”

Cô con dâu ăn mặc rất chỉnh tề, rõ ràng là người có học, theo chủ nghĩa vô thần, vốn ghét cay ghét đắng những “thần côn giả thần giả quỷ”.

Đây cũng là tình cảnh khó xử của Tô Khả Khả và lão Tô: "Thế hệ lớn tuổi vẫn kính trọng gọi ông một tiếng “Tô đại sư”, nhưng nhắc đến núi Đào Hoa thì lớp trẻ chỉ cười nhạo – trên đó có một ông “thần côn già” và một “tiểu thần côn”.

Sau đó, lão Tô không còn nhận việc trong thôn Đào Hoa nữa. Không chỉ chẳng kiếm được đồng nào, mà còn dễ mang tiếng “lừa đảo”.

Giờ ông toàn ra ngoài khu du lịch Đào Hoa Nguyên bày sạp, bán bùa chú, coi tướng số... kiếm chút tiền lẻ.

Trong khi trong nhà, hai mẹ con họ còn đang cãi cọ ầm ĩ, ánh mắt Tô Khả Khả đã dừng trên đứa nhỏ nằm trên giường.

Đứa trẻ miệng khẽ hé, nước dãi chảy ra ngoài, thỉnh thoảng lại đảo trắng mắt, trông ngơ ngẩn, dại dại.

... Đây chính là chứng ly hồn.

“Bà Chu, bệnh của thằng bé này thật sự không thể chậm trễ thêm được.” Tô Khả Khả đột ngột lên tiếng.

Cô quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, nghiêm giọng: “Đợi đến giờ ngọ, hồn mệnh lìa khỏi thân sẽ không chịu nổi ánh dương quá gắt, nó sẽ yếu dần, càng lúc càng khó giữ.”

Nghe xong, bà Chu run bắn cả người, tim như muốn nhảy ra ngoài, cuống quýt hỏi: “Tô tiểu sư phụ, ý cô là sao vậy?”

Người đàn ông đứng phía sau Tô Khả Khả – Tần Mặc Thâm – khẽ động ánh mắt, nhưng không hỏi gì thêm.

Tô Khả Khả bình tĩnh giải thích: “Con người có tam hồn thất phách. Tam hồn gồm thiên hồn, địa hồn và mệnh hồn. Mệnh hồn do thiên hồn cùng địa hồn sinh ra, chủ quản sinh mệnh. Thường thì thiên hồn địa hồn hay du bên ngoài, chỉ còn mệnh hồn giữ trong thân. Nhưng giờ mệnh hồn đã lìa khỏi cơ thể. Nếu chẳng phải thất phách còn đang bám, thì nó đã không ngơ ngẩn thế này, mà đã... chết rồi!”

Lúc làm việc nghiêm túc, Tô Khả Khả gương mặt nhỏ căng chặt, trông vừa dữ dằn vừa đáng nể.

“Con bé này, còn nhỏ mà không lo học hành, cứ đi học mấy trò thần côn lừa người! Tam hồn thất phách cái gì, toàn là thứ tiểu thuyết tào lao dạy hư cả!” – người con dâu của bà Chu giận dữ quát thẳng mặt.

Tô Khả Khả chẳng thèm để ý, chỉ xoay sang nhìn thẳng bà Chu: “Bà hãy nghĩ cho kỹ. Nếu bà muốn cứu cháu của bà, cháu sẽ ra tay, nhưng bà phải trả công xứng đáng. Nếu không cần, cháu lập tức rút lui. Bọn cháu làm nghề này vốn không thích xen vào chuyện người khác.”