Chương 22

Tô Khả Khả chớp mắt, vội quay sang nhìn Tần Mặc Thâm, xin ý kiến.

Tần Mặc Thâm gật nhẹ: “Cứ gọi là trợ lý Ngô.”

“Vâng ạ, chú.”

Lần này Tần Mặc Thâm không ngồi ghế phụ, mà thẳng thừng vào ngồi cạnh Tô Khả Khả ở hàng ghế sau. Anh sợ cô bé ngồi một mình lại buồn.

Xe nổ máy, chạy chưa được trăm mét, từ phía trước đã có một người phụ nữ ngoài năm mươi, vừa vung tay vừa gào lớn: “Tô tiểu sư phụ ơi.”

Tần Mặc Thâm nhíu mày, quay sang hỏi cô bé: “Người quen à?”

“Chú, là bà Chu cuối thôn, cũng coi như người quen cũ của sư phụ cháu.”

“Trợ lý Ngô, dừng xe.”

Xe vừa phanh lại, bà Chu đã hớt hải chạy tới, mặt đầy lo lắng.

Tô Khả Khả xuống xe, đỡ lấy người vừa đến: “Bà Chu, bà tìm cháu có chuyện gì vậy ạ?”

Đôi mắt bà Chu đỏ hoe như vừa khóc xong, bàn tay thô ráp nắm chặt lấy tay cô: “Tiểu sư phụ, sư phụ cháu có ở trên núi không? Tôi có chuyện gấp phải tìm ông ấy, chậm thêm chút nữa thì cháu trai tôi sẽ mất mạng mất thôi!”

“Sư phụ cháu sáng nay vừa rời khỏi thôn, một thời gian tới cũng chưa về được. Nếu bà tin tưởng cháu, thì cháu đi cùng bà một chuyến.”

“Cái này...” Bà Chu có chút do dự.

Cô bé trước mắt sao có thể so sánh được với Tô đại sư chứ.

Đắn đo một lúc, bà nghiến răng: “Được, tiểu sư phụ, cháu đi cùng tôi. Chỉ cần cứu được mạng thằng bé, lấy cái mạng già này của tôi để đổi cũng được!”

Hiện tại, Tô Khả Khả đã có chủ thuê cố định, nếu không phải thấy bà Chu hốt hoảng như vậy, cô vốn sẽ không tùy tiện nhận việc ngoài.

Nhưng chuyện này vẫn phải báo với chú một tiếng.

“... Chú, cháu thấy tình hình nhà bà Chu nghiêm trọng lắm, nên đã tự ý nhận lời rồi, chú có giận cháu không?”

Vừa nói, Tô Khả Khả vừa vội vàng đưa hai ngón tay làm động tác “nhỏ xíu”, đôi mắt đen láy long lanh ngước nhìn chú nhỏ: “Chỉ một lúc thôi, cháu đảm bảo sẽ nhanh chóng quay lại, có được không ạ chú?”

Trợ lý Ngô vẫn giữ vẻ mặt nghiêm nghị, thầm tặc lưỡi: "Giọng nũng nịu này như trộn thêm đường vậy, ngọt đến mức khiến tim đau nhói, ai mà từ chối nổi cơ chứ."

Tần Mặc Thâm lặng lẽ nhìn cô một lúc rồi mở cửa bước xuống xe.

Anh và cô đứng cạnh nhau, anh cao hơn cô hẳn một cái đầu.

Ánh mắt giao nhau – một người cúi xuống, một người ngẩng lên.

Một người cao lớn tuấn tú, một người nhỏ nhắn đáng yêu.

Trợ lý Ngô lén liếc qua liền “đổ máu mũi” vì cảnh tượng quá mức...

Đúng là khoảng cách chiều cao dễ thương muốn chết!

“Tôi sẽ không vì chuyện nhỏ thế này mà giận.” Giọng Tần Mặc Thâm nhạt nhẽo, “Tôi đi cùng cháu đến đó xem.”

Bàn tay vốn thả lỏng của anh, bị Tô Khả Khả lén lút chen bàn tay nhỏ bé của mình vào, nắm lấy rồi cười hì hì: “Cháu biết ngay mà, chú là tốt nhất!”

Tần Mạc Thâm cúi mắt liếc một cái rồi thu về, khẽ “ừ” một tiếng: “Đi thôi, xử lý sớm kẻo lỡ việc.”

Trợ lý Ngô ở lại trên xe, còn Tần Mặc Thâm thì theo Tô Khả Khả đến nhà bà Chu.

Con trai và con dâu bà đều làm việc ở Đế Đô, bận rộn quanh năm, cuối tuần mới về, nên đứa cháu nhỏ vẫn do bà chăm sóc.

Đứa bé vốn thể chất yếu ớt, từ nhỏ đã hay ốm đau khiến bà Chu khổ tâm. Nhưng lần này tình trạng rõ ràng bất thường.

Đứa bé sáu tuổi bỗng dưng trở nên ngây ngốc, thỉnh thoảng trợn trắng mắt, giống như lúc nào cũng có thể tắt thở.