Tối thứ sáu, vậy chẳng phải là tối mai rồi sao.
Mấy dòng tin nhắn này làm Tô Khả Khả nhìn đến ngây người.
Thế... thế... thế này sao mà tính chứ?
Cô tắt nguồn điện thoại nên đương nhiên là không thể nhìn thấy tin nhắn kịp thời rồi!
Tô Khả Khả không kìm được mà bĩu bĩu môi. Sao cô cứ thấy chú có chút vô lại thế nhỉ? Hơn nữa cách làm này sao mà quen mắt thế không biết, chú học mấy trò này ở đâu vậy?
La Mạn ở bên cạnh vươn dài cổ ngó sang.
Tô Khả Khả theo bản năng che lấy điện thoại. Đột nhiên cô chẳng muốn cho bất kỳ ai xem tin nhắn giữa cô và chú, kể cả Mạn Mạn cũng không được.
La Mạn vừa liếc thấy động tác nhỏ của cô: "..."
"Xem ra cậu không cần tớ làm quân sư nữa rồi." La Mạn nở nụ cười ngượng ngùng nhưng không mất đi vẻ lịch sự: "Vậy cậu tự mình quyết định đi nhé."
"Cảm ơn cậu nhé Mạn Mạn. Tớ nghĩ kỹ rồi, loại chuyện này đúng là vẫn nên để tự tớ quyết định thì hơn."
Tô Khả Khả xoay người lại đưa lưng về phía La Mạn, ngón tay bắt đầu chọc chọc chọc lên màn hình điện thoại.
La Mạn: "..."
Rất tốt, nghĩ thoáng là tốt rồi, mặc dù trong lòng cô nàng cũng có chút nghẹn.
Tô Khả Khả gõ điện thoại trả lời hai câu.
[╭(╯^╰)╮Dạo này cháu bận nhiều việc lắm, không rảnh.]
[Nhưng mà nể tình chú có thành ý như vậy, cháu đành miễn cưỡng đồng ý gặp mặt chú vậy.]
Tần Mặc Thâm gần như trả lời lại ngay lập tức.
Chú út Tần: [Cảm ơn cô bé của tôi.]
Tô Khả Khả nhìn chằm chằm vào hai chữ "của tôi" suốt một phút đồng hồ, sau đó phồng má lên.
Cái gì gọi là "của tôi" chứ, cháu mới không phải là của chú đâu nhé.
Sau khi suy nghĩ một lát, Tô Khả Khả lại đỏ mặt hỏi thêm một câu: [Ngoài chuyện ném quà ra, chú còn nhớ chuyện gì khác không?]
Chú út Tần: [Cô bé, tôi nhớ hết, đợi gặp mặt rồi tôi sẽ giải thích toàn bộ với cháu.]
Khóe miệng Tô Khả Khả khẽ cong lên, nhưng ngay sau đó lại lập tức mím chặt.
[Được, cháu đợi chú giải thích. Nhưng nếu lý do không đủ thuyết phục thì cháu sẽ không tha thứ cho chú đâu!]
Chú út Tần: [Được, cảm ơn bé Khả Khả lương thiện đã cho tôi cơ hội này.]
Tô Khả Khả tưởng thế là xong rồi, không ngờ lát sau lại có thêm một tin nhắn nữa gửi đến.
Chú út Tần: [Cô bé, hai ngày nhóc không ở nhà, tôi rất nhớ nhóc.]
Tô Khả Khả sững sờ trong giây lát. Cô ôm điện thoại nhìn chằm chằm vào tin nhắn cuối cùng ấy hồi lâu.
Cô thầm trả lời trong lòng: Chú, cháu cũng rất nhớ chú. Giường ở ký túc xá không to bằng giường ở nhà cũng không êm bằng giường ở nhà, ở đây không có cơm bác Lâm nấu cũng không có tiếng chú click click chuột. Quan trọng nhất là ở đây không có huyệt tâm, vì vậy tốc độ tu luyện của cháu chậm hơn hẳn so với trước kia, phù lục vẽ ra cũng không tốt bằng vẽ ở nhà...
Tô Khả Khả thở dài một hơi rồi leo lên giường, quay mặt vào tường ngẩn ngơ. Mãi cho đến khi tắt đèn, cô mới nhắm mắt lại. Cả đêm trong đầu cô toàn là hình bóng ông chú nhà mình, đến mức trong mơ cũng mơ thấy anh.
Chỉ có điều, giấc mơ lần này hơi kỳ quái.
Có lẽ là do hôm nay vô tình nhìn thấy cảnh Tưởng Phương Phỉ và bạn học Từ Hạo anh anh em em trong rừng cây nhỏ, lại còn nghe thấy mấy âm thanh trầm bổng nhạy cảm kia nên ông chú trong mơ thế mà cũng làm loại chuyện như vậy.
Địa điểm ngay tại phòng khách biệt thự của chú, trên ghế sô pha.
Người đàn ông cao lớn anh tuấn đang ôm một người phụ nữ làm chuyện như vậy như vậy. Khuôn mặt người phụ nữ kia mờ ảo không rõ, nhưng mặt người đàn ông thì lại vô cùng rõ nét, chính là khuôn mặt đẹp trai kia của chú cô.
Cô thậm chí còn nghe thấy anh dùng chất giọng trầm thấp phát ra những âm thanh vui thích.
Thế nhưng, khi nhìn thấy chú làm chuyện thân mật đó với một người phụ nữ xa lạ, Tô Khả Khả chẳng vui chút nào, thậm chí còn cảm thấy khó chịu trong lòng.
Cô giống như một người ngoài cuộc, đứng nhìn chú mình ôm người phụ nữ kia gặm tới gặm lui, nhào nặn tới lui như đang nặn tượng đất vậy. Đã thế anh dường như lại còn rất thích thú với việc nhào nặn người ta như thế, còn khẽ cười thành tiếng nữa chứ.
Tô Khả Khả trong mơ phồng má giận dỗi, phắt cái quay người đi, định bụng sẽ không thèm để ý đến chú nữa. Cô đứng sờ sờ ngay đây mà anh dám coi như không thấy, chỉ mải mê chim chuột với người phụ nữ khác.
Nào ngờ, cô vừa mới quay người đã nghe thấy chú dùng chất giọng khàn khàn trầm thấp gọi một tiếng: "Cô bé."