Chương 214

Một lát sau, trong rừng cây vang lên những âm thanh nhạy cảm.

Đôi cẩu nam nữ kia vừa làm chuyện đồi phong bại tục, miệng lại không ngừng gọi “anh trai tốt, em gái ngoan”.

Mấy người ngồi xổm trong góc tối nghe mà mặt đỏ tới mang tai.

Tô Khả Khả vô cùng thắc mắc.

Tại sao lại có nhiều trình tự kỳ quái như vậy nhỉ? Chẳng lẽ không phải cứ ôm nhau rồi môi chạm môi, trao đổi khí âm dương là đủ rồi sao?

Còn nữa, ban nãy bọn họ bàn bạc chuyện gì vậy? Nghe chẳng có vẻ là chuyện tốt lành gì.

Tai của ba người bị tra tấn suốt nửa tiếng đồng hồ thì hai người kia mới chim chuột xong rồi rời đi.

Tần Tinh đứng dậy đấm đấm vào chân mình: “Ôi mẹ ơi, chân tớ tê rần rồi. Cái đôi cẩu nam nữ này thật mẹ nó đúng là đồi phong bại tục quá thể. Tớ coi như được mở rộng tầm mắt rồi, hóa ra Tưởng Phương Phỉ này câu đàn ông như thế đấy, chậc chậc...”

La Mạn nhíu mày, rõ ràng là không muốn bàn luận về loại chuyện dơ bẩn này: “Người khác thế nào chúng ta không quản được, nhưng chúng ta quản được chính mình. Đi thôi.”

Xong việc rồi, Tần Tinh cũng chuẩn bị về. Cô nàng luyến tiếc nói: “Hai cậu sướиɠ thật đấy, được ngủ cùng nhau. Tớ cũng muốn ngủ lại trường, nhưng mà cũng sắp rồi, tớ đã nói với mẹ là lên lớp 12 sẽ ở nội trú cả năm, hai cậu đợi tớ nhé.”

Tô Khả Khả lơ đễnh “ồ” một tiếng: “Bọn tớ đợi cậu.”

Sau khi về đến ký túc xá, Tô Khả Khả vẫn tiếp tục thất thần.

La Mạn nhìn ra cô có tâm sự: “Khả Khả, hôm qua vẫn còn vui vẻ mà, sao mới một ngày đã có tâm sự rồi? Có tiện nói với tớ không, biết đâu tớ giúp được gì đó.”

Tô Khả Khả nhìn bạn, muốn nói lại thôi.

Cái loại chuyện đó, cô thực sự xấu hổ không mở miệng nổi.

“Mạn Mạn, tớ...”

Đúng lúc này, điện thoại đột nhiên đổ chuông. Tô Khả Khả nghe thấy tiếng chuông quen thuộc kia rồi nhìn thấy mấy chữ [Chú út Tần] trên màn hình, tay chân còn nhanh hơn não, cô ấn tắt cuộc gọi luôn.

Trời ơi, cô cô cô cô thế mà lại dám cúp điện thoại của chú!

Chưa được bao lâu, điện thoại lại reo.

Tay Tô Khả Khả run lên một cái. Tiếng chuông ngày thường cô cảm thấy êm tai vô cùng giờ phút này lại chẳng khác nào ma âm.

Tô Khả Khả đang trong trạng thái đầu óc trống rỗng lại thẳng tay cúp máy lần nữa, đã thế còn to gan lớn mật tắt nguồn luôn.

Cuối cùng thì điện thoại cũng không reo nữa.

La Mạn ở bên cạnh kinh ngạc hỏi: “Khả Khả, ai gọi thế? Sao cậu lại tắt nguồn luôn vậy?”

Tô Khả Khả đỏ mặt nhìn cô nàng: “Mạn Mạn, là chú tớ, bây giờ tớ không muốn nghe điện thoại của chú ấy.”

Sau đó, Tô Khả Khả kể lại chuyện mình cãi nhau với chú.

La Mạn nghe xong cũng thấy khó hiểu: “Tại sao chú ấy lại vứt món quà cậu vất vả chuẩn bị đi chứ?”

Tô Khả Khả lí nhí nói: “Chú bảo là do khoảnh khắc đó đầu óc bị úng nước, tưởng nhầm con tỳ hưu phỉ thúy tớ khắc là yêu ma quỷ quái nên theo bản năng ném đi luôn.”

La Mạn không nhịn được, phụt cười thành tiếng: “Đây đúng là nguyên văn lời chú cậu nói hả?”

Tô Khả Khả nghiêm túc gật đầu: “Cậu phân tích giúp tớ xem, độ tin cậy của câu ấy là bao nhiêu?”

“Khả Khả, chú cậu cũng đáng yêu thật đấy. Lời giải thích ấy nghe thì có vẻ qua loa lấy lệ, nhưng mà chú ấy cũng là đang nghĩ đủ cách dỗ dành cậu đó mà.”

“Vậy chẳng lẽ tớ cứ thế tha thứ cho chú à?” Tô Khả Khả hỏi.

“Đương nhiên là không thể rồi. Nhưng mà Khả Khả này, chú ấy dù sao cũng là trưởng bối của cậu, chúng ta không thể dùng mấy yêu cầu dành cho bạn bè đồng trang lứa để áp đặt lên chú ấy được. Chi bằng thế này đi, cậu cứ nghe một chút xem chú ấy muốn nói gì, xem thái độ xin lỗi của chú ấy có đủ chân thành không, rồi sau đó hẵng quyết định có tha thứ hay không.”

Tô Khả Khả mím môi, cuối cùng cũng gật đầu.

Cô vừa mới khởi động máy lên thì đã thấy mấy tin nhắn báo tới.

Lần này cô không do dự nữa mà vội vàng ấn mở ra xem.

Chú út Tần: [Cô bé, sao không nghe máy? Còn giận à?]

Chú út Tần: [Cuối tuần gặp mặt chút đi, tối thứ sáu tôi đến đón cháu. Chuyện món quà tôi sẽ giải thích với cháu trực tiếp, cho tôi một cơ hội nói lời xin lỗi được không?]

Chú út Tần: [Trong vòng năm phút cháu không trả lời tin nhắn thì tôi coi như cháu đã đồng ý.]

Chú út Tần: [Năm phút đã qua, tối thứ sáu tôi đến đón cháu, đừng có chạy lung tung.]