Đợi khi cả năm cái đinh gỗ dính máu đều đã hóa thành than, Tô Khả Khả thận trọng dùng kiếm gỗ đào gõ nhẹ lên đó. Vừa bị kiếm gỗ đào chạm vào, mấy cái đinh gỗ kia lập tức tan thành bột phấn màu đen.
“Phụt!”
Tại một căn phòng cách đó cả trăm dặm, một người đàn ông trung niên để râu dê bất ngờ phun ra một ngụm máu tươi.
Lão ta đưa tay quệt đi vệt máu ở khóe miệng, ánh mắt hung ác như tẩm độc.
Ngũ Sát Khốn Trận bị phá rồi!
Để trận pháp này càng thêm hiệu nghiệm, trên mấy cái đinh gỗ kia có trộn lẫn máu đầu lưỡi của lão ta, thế nên một khi trận pháp bị phá thì lão ta sẽ lập tức bị phản phệ.
Tuy lão ta cũng đoán trước được việc Ngũ Sát Khốn Trận này sớm muộn gì cũng bị phát hiện, nhưng không ngờ lại nhanh đến thế.
Để lão ta đoán xem, lần này là ai phá trận đây.
Ân Thiếu Ly?
Hay là... Ân đại sư Ân lão nhân đích thân ra tay?
Sau khi hủy xong đinh gỗ dính máu, khóe miệng Tô Khả Khả nhếch lên, cười vô cùng rạng rỡ.
Như vậy là đơn hàng này đã được giải quyết xong xuôi một cách hoàn mỹ, giờ cô chỉ việc ngồi chờ thu tiền nữa là xong.
“Khả Khả, xong việc rồi à?” Hai người đứng cách đó không xa hạ giọng hỏi.
Tô Khả Khả gật đầu với hai người, sau đó dùng giấy vàng gói lại số tro tàn trong chậu sắt.
Việc còn lại chính là đem chôn đống tro tàn này ở ngã tư đường hoặc những nơi có sinh khí dồi dào, dùng sinh khí để loại bỏ chút sát khí còn sót lại.
Chẳng đợi Tô Khả Khả phải nói gì, hai “tùy tùng” đã tự giác tiến lên, một người định bưng chậu sắt, người kia thì thu dọn lư hương và cái ghế đẩu làm bàn cúng.
“Đại Tinh, đừng chạm vào cái chậu đó!” Tô Khả Khả vội vàng ngăn lại.
“Cái chậu này dính uế khí và sát khí, không thể dùng tay không chạm vào được đâu, để tớ cầm cho.”
Tô Khả Khả dùng hai tờ giấy vàng bọc lót cái chậu sắt hai lớp rồi mới bưng lên.
Vừa đi được vài bước thì đằng xa bỗng truyền đến tiếng nói chuyện. Âm thanh ngày càng rõ ràng, hai người kia đang vừa nói chuyện vừa đi về phía bên này.
Ba người nhìn nhau một cái rồi vội vàng tìm một góc khuất trốn vào.
Chuyện lập đàn làm phép này mà đồn ra ngoài thì kiểu gì các cô cũng bị nhà trường thông báo phê bình cho mà xem.
“Phỉ Phỉ, Phỉ Phỉ, cho anh hôn cái nữa đi, anh vẫn muốn hôn em.”
“Đừng mà anh Từ Hạo, để người ta nhìn thấy thì không hay đâu. Lần trước cũng tại anh không cẩn thận nên mới bị người ta phát hiện đó.”
“Em nhìn xem, ở đây làm gì có ai, anh thực sự không nhịn được nữa rồi...”
Trong bóng tối, hai mắt Tần Tinh sáng rực lên, cô nàng không nhịn được bắt đầu kéo kéo áo La Mạn và Tô Khả Khả.
Hình như là cặp đôi “tra nam tiện nữ” Từ Hạo và Tưởng Phương Phỉ!
Hai người kia cũng giật nhẹ áo cô nàng, ra hiệu rằng mình cũng nhận ra rồi.
“Anh Từ Hạo, hình như em ngửi thấy mùi khét, có ai đang đốt gì ở đây thì phải, liệu có người ở quanh đây không? Ưʍ... đợi đã...”
Từ Hạo đã cuống quýt chặn miệng cô ta lại, bắt đầu như vậy như vậy.
Ba người ngồi xổm trong bóng tối bị ép phải nghe trộm loại chuyện ấy, cảm giác ngượng ngùng không sao tả xiết.
Khuôn mặt nhỏ của Tô Khả Khả lại đỏ bừng lên. Khó khăn lắm mới không nghĩ đến chú nữa, bây giờ lại không kìm được mà nhớ tới...
A a a, phiền chết đi được!
“Anh Từ Hạo, đừng mà...”
“Em sớm muộn gì cũng gả cho anh, anh thực hiện trước quyền lợi của bạn trai thì có gì không được chứ?”
Tần Tinh: Vãi chưởng, xem truyện tổng tài bá đạo yêu tôi nhiều quá rồi hả?
“Từ Hạo, nếu anh thực sự thích em thì anh nên đính hôn với em trước đã, chứ không phải là... Đợi chúng mình đính hôn rồi, anh muốn thế nào em cũng chiều.” Tưởng Phương Phỉ e thẹn cúi đầu.
“Bố mẹ anh thì không phản đối gì đâu, chỉ là chỗ ông nội anh...”
“Cho nên em mới mách nước cho anh đó. Anh rốt cuộc có yêu em không? Nếu anh thực sự yêu em thì phải giống như em, cùng nhau nỗ lực vì hạnh phúc của chúng mình chứ.”
“Nhưng mà... Phỉ Phỉ, làm như vậy thật sự không sao chứ?”
“Không sao đâu, em hỏi người kia rồi, chỉ là thời gian này thân thể sẽ yếu đi một chút thôi, không xảy ra chuyện gì đâu. Nếu anh làm theo lời em nói, chuyện của chúng mình chắc chắn sẽ thành.”
“Được, lần này chiều theo ý em.”