Bà Đường gật đầu lia lịa: “Đa tạ Tô tiểu thư đã chỉ điểm.”
Người già thường rất thức thời, bà chủ động hỏi đến chuyện thù lao: “... Cô đã giúp nhà họ Đường, thù lao thế nào cô cứ việc nói.”
Lần này Tô Khả Khả lại không vội đòi tiền mà tỏ ra rất thấu tình đạt lý nói: “Không vội, đợi cháu hủy xong năm cái đinh gỗ này đã rồi tính. Hơn nữa dạo gần đây nhà họ Đường lo liệu công việc cũng phải tốn kém nhiều, đợi qua đợt này bà gửi tiền cho cháu cũng được. Còn về việc gửi bao nhiêu, bà thấy nên đưa bao nhiêu thì cứ đưa bấy nhiêu ạ.”
Nghe lời ấy, bà Đường lại càng thêm cung kính với cô hơn.
Quả nhiên là phong thái của bậc đại sư.
Sự thật có đúng là như vậy không? Đương nhiên là không rồi.
Chẳng qua là vì Tô Khả Khả xem tướng mạo bà Đường, thấy đây là một vị trưởng bối thưởng phạt phân minh. Đợi bà về tự mình tìm hiểu giá cả thị trường xong xuôi, chắc chắn sẽ đưa ra một con số rất hợp lý, làm vậy cũng đỡ cho Tô Khả Khả cái cảnh ngượng ngùng khi phải tự mình ra giá.
Bà Đường cho người đưa Tô Khả Khả về tận trường học, đãi ngộ khách vô cùng chu đáo.
Lúc về đến nơi thì chỉ còn lại tiết học cuối cùng. Tô Khả Khả ngồi ngay ngắn tại chỗ nhưng đôi mắt lại lơ đễnh.
Hôm nay hoàn thành được một mối làm ăn lớn, cô rất vui, nhưng mà... trong lòng lại rối bời.
Tô Khả Khả không kìm được đưa tay sờ lên môi mình, mặt bụp một cái đỏ bừng lên.
Cô liếc nhìn La Mạn bên phải rồi lại ngó sang Tần Tinh bên trái, muốn hỏi mà chẳng dám mở lời.
“Tô Khả Khả.” Thầy chủ nhiệm lão Triệu đột nhiên điểm danh: “Em đứng dậy đọc đoạn văn này, sau đó giải thích cho tôi xem bài này nói về ý gì.”
Tô Khả Khả giật mình hoàn hồn, liếc mắt nhìn vào sách giáo khoa của La Mạn.
Ngón tay La Mạn đang chỉ vào một bài văn ngôn.
Tô Khả Khả cầm sách lên sau đó đọc bài văn ngôn kia một cách trôi chảy vô cùng, ngắt câu nhả chữ còn chuẩn hơn cả thầy giáo, dịch nghĩa thì chính xác và mượt mà hơn cả sách tham khảo.
Những cuốn sách phong thủy mà cô đọc phần lớn đều là văn ngôn, đã thế còn không có ngắt câu, vì vậy mấy cái thứ này đối với cô chẳng có chút độ khó nào cả.
Lão Triệu khẽ ho một tiếng: “Rất tốt, ngồi xuống đi. Tuy em học tốt môn ngữ văn nhưng cũng phải chú ý nghe giảng đấy nhé.”
“Vâng thầy.” Ngoan vô cùng.
Thế nhưng vừa ngồi xuống, cô đã lại bắt đầu thả hồn lên mây.
Khó khăn lắm mới đợi được đến giờ tan học, trong lúc Tô Khả Khả còn đang xoắn xuýt xem có nên hỏi ý kiến bạn tốt hay không thì La Mạn và Tần Tinh đã mở lời hỏi thăm chuyện nhà họ Đường trước.
Tô Khả Khả đành phải gác chuyện chú hôn lên cái miệng nhỏ của mình sang một bên, bắt đầu kể lại chuyện Ngũ Sát Khốn Trận: “... Đợi tối nay tớ hủy năm cái đinh gỗ dính máu kia đi thì trận pháp này mới coi như được giải xong.”
Vừa nghe thấy thế, Tần Tinh liền nhất quyết không chịu về, nằng nặc đòi đợi cô làm phép hủy đồ xong mới chịu đi.
Địa điểm làm phép đương nhiên phải chọn một góc vắng vẻ không người.
Rừng cây nhỏ phía sau trường vừa rộng vừa hẻo lánh. Phía Đông rừng cây cơ bản là thánh địa để các cặp tình nhân dính lấy nhau như sam, thế cho nên mấy người bọn cô bèn kéo nhau sang rừng cây phía Tây.
Tô Khả Khả đeo túi nhỏ trên lưng, Tần Tinh giúp cầm chậu sắt nhỏ và lư hương còn La Mạn thì bê ghế đẩu, trông chẳng khác nào hai nhóc tùy tùng.
Nếu không phải Triệu Khả Tâm bị gia đình quản thúc chặt thì có lẽ sẽ có thêm một người nữa.
“Khả Khả, chỗ này cũng được rồi đấy.” Phía Đông rừng cây còn có đèn đường chứ phía Tây thì chẳng có cái nào, vì vậy xung quanh tối om như mực, cả đám đều phải mò mẫm mà đi.
La Mạn đặt chiếc ghế đẩu xuống, còn Tần Tinh thì đặt lư hương lên trên ghế.
“Đại Tinh, Mạn Mạn, hai cậu tránh ra xa một chút, thứ này sát khí nặng lắm, tớ sợ làm hai cậu bị thương.” Tô Khả Khả nghiêm túc nói.
Hai người gật đầu, sau đó lùi ra xa hơn hai mươi mét.
Tô Khả Khả đốt ba nén hương cắm vào lư rồi lấy năm cái đinh gỗ dính máu từ trong túi ra. Vì sát khí quá nặng nên mấy cái đinh gỗ này đều được cô dùng phù lục gói kín lại.
Sau khi đặt đinh gỗ dính máu cùng với phù lục vào trong chậu sắt, Tô Khả Khả tay cầm kiếm gỗ đào vẽ một hình Bát Quái bên ngoài chậu sắt, sau đó hướng về phía lư hương trên bàn cúng bắt đầu lầm rầm niệm chú.
Bất thình lình, cô dùng kiếm khều một lá Hóa Sát Phù lên, châm lửa đốt rồi thả vào trong chậu.
Trong chớp mắt, sát khí nồng nặc từ trên đinh gỗ dính máu toả ra rồi xông thẳng vào mặt!
Sắc mặt Tô Khả Khả khẽ biến đổi. Lần này cô dứt khoát dùng kiếm khều cả một xấp Hóa Sát Phù lên, cùng lúc châm lửa rồi ném vào trong chậu.
Hóa Sát Phù hòa cùng đinh gỗ dính máu bùng cháy dữ dội. Ngọn lửa màu lục u tối pha lẫn chút đỏ thẫm như máu mấy lần chực bổ nhào ra ngoài, nhưng lần nào cũng bị Tô Khả Khả ném ra một lá Hóa Sát Phù trấn áp xuống.
Thứ gì cô không có chứ phù lục thì nhiều vô kể, ở ngay tại chỗ cô cũng có thể múa bút vẽ ra cả chục tấm trong phút mốt ấy chứ.
Muốn đấu với cô à, hừ hừ!