Chương 211

Bút lông sói lấy phần lông ở chóp đuôi của loài chồn để làm bút, mà chồn vốn dĩ là một loài vật cực kỳ có linh tính, không phải thứ mà lông của các loài động vật khác có thể so sánh.Sau khi chấm bút lông vào chu sa, Tô Khả Khả hạ bút như bay, thoăn thoắt vẽ phù văn lên năm tờ giấy vàng đã được cắt sẵn. Chỉ trong nháy mắt, năm lá Hóa Sát Tụ Linh Phù đã được vẽ xong một mạch.

Sau đó, cô lấy ra mấy mảnh ngọc vụn mà mình đã lén lút “chôm” được, cẩn thận gói một mảnh vào trong mỗi lá phù lục.

“Đem chôn những lá phù lục kèm ngọc này xuống cái hố ban nãy đặt đinh gỗ dính máu rồi lấp đất lại.” Tô Khả Khả căn dặn.

Bà Đường vội vàng sai người làm theo yêu cầu.

“Mấy thứ này phải chôn dưới đáy hố mãi sao?” Tưởng Nguyệt Nguyệt thắc mắc

“Đợi khi phù lục và ngọc hấp thu hết sát khí cùng uế khí trong đất thì chúng cũng trở thành vật vô dụng, lúc ấy lấy ra hay không cũng được. Nếu muốn lấy thì tốt nhất là đợi sau chín chín tám mươi mốt ngày hẵng lấy.”

Thực ra khoảng thời gian đó cũng chỉ tầm hai đến ba tháng thôi. Sở dĩ Tô Khả Khả không nói là hai ba tháng mà phải nói “chín chín tám mươi mốt ngày” là vì sư phụ từng bảo nói thế nghe có vẻ huyền bí hơn.

Con người ta ấy mà, đôi khi lạ lắm, nói đơn giản dễ hiểu thì không thích nghe, cứ phải nói sao cho họ nghe không hiểu mới chịu cơ.

“Tô tiểu , làm như vậy là phá được trận rồi sao?” Bà Đường có chút nôn nóng hỏi: “Nhà họ Đường đã an toàn rồi chứ?”

Tô Khả Khả nhìn bà, thành thật trả lời: “Trận pháp coi như đã phá được một nửa, đợi cháu hủy xong năm cái đinh gỗ dính máu này thì Ngũ Sát Khốn Trận mới xem là hoàn toàn bị phá giải.

Chỉ là bà Đường ơi, trận pháp tuy đã phá nhưng những tổn thất mà Ngũ Sát Khốn Trận gây ra trước đó thì không thể cứu vãn hoàn toàn được đâu ạ.”

“Cái gì? Chẳng phải cô nói mấy miếng ngọc và phù lục này có thể thanh lọc sát khí dưới lòng đất sao? Lẽ nào thanh lọc xong rồi cũng không cứu vãn được?”

Tưởng Nguyệt Nguyệt cũng trừng lớn mắt: “Không thể cứu vãn? Vậy thì phá cái trận này còn có ý nghĩa gì nữa?”

Tô Khả Khả nhăn mặt, tỏ vẻ không vui: “Cháu nói là không thể cứu vãn hoàn toàn, moi người có thể nghe cho rõ lời cháu nói được không hả?

Sinh khí dưới lòng đất đã bị ô nhiễm, hai luồng khí âm dương của tổ tiên cũng bị sát khí làm cho ảnh hưởng, muốn khôi phục lại như cũ trong thời gian ngắn là điều không thực tế.

Thật ra cháu cứ tưởng đối phương sẽ động vào phong thủy của cả khu đất này cơ, không ngờ hắn chỉ giở trò trên phần mộ tổ tiên chứ chưa phá hỏng toàn bộ môi trường phong thủy.”

Tuy đối phương bày ra loại sát trận này nhưng có lẽ hắn ta vẫn còn giữ lại chút lòng yêu nghề của một phong thủy sư đối với phong thủy bảo địa. Thời nay phong thủy bảo địa ngày càng ít, nếu cứ thế hủy hoại một nơi phong thủy bảo địa hiếm có như vậy thì quả thực đáng tiếc.

Đương nhiên cũng là do mộ tổ nhà họ Đường không nằm ngay chính giữa “huyệt tâm” thực sự của vùng đất này mà có chút sai lệch nên Ngũ Sát Khốn Trận mới không phá hủy được huyệt tâm. Huyệt tâm còn thì nơi đây vẫn được coi là một vùng phong thủy bảo địa.

Có điều, do ảnh hưởng của Ngũ Sát Khốn Trận trước đó, tuổi thọ của huyệt tâm e rằng sẽ bị giảm sút đáng kể. Nếu trước kia còn có thể duy trì được năm sáu mươi năm thì nay chỉ có thể duy trì tầm hai ba mươi năm nữa mà thôi.

Tô Khả Khả tiếp tục giải thích: “Do ảnh hưởng của sát khí từ Ngũ Sát Khốn Trận lúc trước, sinh khí đã đi vòng qua nơi này và tản đi nơi khác. Đợi đến khi sát khí và uế khí ở đây được loại bỏ hết, sinh khí xung quanh vẫn sẽ từ từ tụ lại, nhưng mà...”

Cô ngừng một chút rồi nói tiếp: “Quá trình này khá chậm. Trong vòng năm năm tới, nhà họ Đường e là sẽ không làm nên chuyện lớn gì đâu. Nhưng bà cứ yên tâm, cũng sẽ không xảy ra loại họa sát thân như mấy ngày qua nữa.”

Bà Đường ngẩn người một lúc, sau đó thở dài thườn thượt: “Qua chuyện lần này tôi cũng nghĩ thoáng rồi, chẳng mong thăng quan phát tài hay đại phú đại quý gì nữa, cả nhà bình an khỏe mạnh mới là quan trọng nhất.”

Tưởng Nguyệt Nguyệt muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn im lặng chẳng nói gì.

Không bằng ngày xưa thì không bằng, cùng lắm là bị người ta cười nhạo vài câu, có gì to tát đâu chứ.

Tô Khả Khả lại nói: “Những chuyện đã xảy ra trước đó thì cháu cũng lực bất tòng tâm, tất cả phải xem vào tạo hóa của chính mọi người. Chẳng qua mọi người có thể làm nhiều việc thiện, nhưng quan trọng là phải có tấm lòng thành, nếu chỉ vung tiền mà tâm không thành thì phúc báo cũng chẳng đến được với mình đâu.”