Chương 20

Vừa nói xong, cô đã cười khanh khách. Hồi nhỏ, sư phụ từng vác về từ trạm thu phí một chiếc xe đạp cũ nát, hai thầy trò thường cưỡi nó dạo khắp nơi. Sau này xe hỏng hẳn, cô lớn hơn, sư phụ bèn bảo cô chạy bộ rèn luyện thân thể, không sắm thêm chiếc xe nào nữa.

Tô Khả Khả hí hửng tiến đến bên Tần Mặc Thâm: “Chú, cho cháu lái đi! Để cháu chở chú!”

Nói xong, cô thẳng thừng chui qua cánh tay anh, cười hì hì nắm chặt lấy tay lái.

Tần Mặc Thâm còn chưa kịp buông tay, cô này đã tự chui vào.

Cái dáng nhỏ xíu ấy quay lưng lại, mà hai người lại đứng gần đến mức... như thể cô đang bị anh ôm trọn trong vòng tay.

Cô cố chấp giữ chặt tay lái, không chịu buông.

Tần Mặc Thâm nhìn bóng lưng nhỏ bé trước mặt, bất lực nói: “Tôi quá nặng, cháu chở không nổi đâu.”

“Chú để cháu thử một chút thôi mà. Không thử sao biết được? Thật ra cháu khỏe lắm đấy!” Tô Khả Khả ưỡn cái ngực bé con ra, đầy khí thế.

Tần Mặc Thâm nghiêm mặt, vẻ ngoài trông rất cứng rắn, nhưng khi ánh mắt anh chạm phải đôi mắt lấp lánh của cô, đường nét ấy lại nhanh chóng sụp đổ, lời sắp thốt ra cũng đổi khác.

Anh khẽ hừ một tiếng, thấp giọng: “Được rồi, thử đi. Không được thì thôi.”

“Cảm ơn chú, chú tốt quá!”

Tần Mặc Thâm...

“Chú, chú mau ngồi lên đi!”

Một gã đàn ông cao mét chín ngồi xuống cái yên sau, đôi chân dài thượt còn thừa ra, chống hẳn xuống đất.

“Chú nhớ bám chắc nhé, cháu bắt đầu đạp đây.”

“Ừ.” Tần Mặc Thâm khẽ gật, nhưng thân thể anh lại khéo léo nâng lên, chỉ khẽ chạm ghế, hai chân thì vẫn đặt chắc trên mặt đất.

Tô Khả Khả dồn sức đạp một cái.

Xe lăn bánh, và Tần Mặc Thâm cũng... lăn bánh theo. Đôi chân dài bị vướng bởi yên xe cứ thế bước từng bước to trên mặt đất, nhìn y như cảnh xe đạp biến thành... đi bộ phụ trợ.

Thế nhưng, kỹ năng đạp xe của ai kia quả thật... chẳng ra làm sao.

“Ối ối, sao nó nghiêng rồi vậy?”

“Á á á! Chú ơi, cháu có phải sắp lao thẳng vào cây rồi không...”

“Cái ghi-đông này sao cứ lung lay suốt thế nhỉ...”

Tần Mặc Thâm...

Anh liền chống tay giữ lấy yên xe, thấy xe lệch liền kịp thời dùng lực đẩy ngược lại.

Dù vậy, Tô Khả Khả vẫn loạng choạng như con vịt tập bơi, chạy xiêu vẹo hết cỡ, kỹ năng kém đến mức nhìn mà phát sầu.

Năm phút sau, Tô Khả Khả ngoan ngoãn đầu hàng, hai tay trả lại quyền kiểm soát, miệng còn lẩm bẩm oán thán: “Chú à, bình thường cháu đạp xe giỏi lắm đó, còn từng chở sư phụ từ đầu làng đến cuối làng nữa cơ. Cái xe cũ nhà cháu ghi-đông chắc lắm, đâu có loạn xạ thế này...”

“Cô bé, lại đây, ngồi phía trước.”

Tần Mặc Thâm thuận tay ôm eo cô, nhẹ nhàng nhấc bổng rồi đặt lên thanh ngang của xe địa hình.

Anh lại cúi xuống chỉnh yên xe về độ cao ban đầu.

Tô Khả Khả quay đầu ngơ ngác: “Sao chú không để cháu ngồi đằng sau?”

Tần Mặc Thâm khựng lại một giây, rồi nhàn nhạt đáp: “Ngồi sau... không thoải mái.”

Tô Khả Khả chép miệng lầu bầu: “Nhưng ngồi trước cũng có thoải mái đâu...”

Anh cúi mắt liếc cô, không thèm giải thích, chỉ lên xe.

Đôi chân dài khẽ đạp, chiếc xe liền bon bon lao đi thẳng tắp.

“Wow, chú ơi chú lái xe giỏi quá đi!”

Cô hớn hở reo lên, còn vui vẻ vung vẩy đôi chân nhỏ.

“Cô bé, cúi người thấp xuống một chút.” Anh trầm giọng nhắc.

“Dạ chú!”

Tô Khả Khả ngoan ngoãn gập người, vừa ngó đông vừa liếc tây đầy hiếu kỳ.