Chương 2

Tần Tuấn Trì dẫn cô vào hội sở một cách dễ dàng. Rõ ràng anh là khách quen ở đây, ngay cả nhân viên phục vụ cũng quá quen với dáng vẻ phóng đãng của vị đại thiếu này, biết rõ anh có quan hệ thân thiết với nhân vật ở phòng suite thượng hạng, thế nên chẳng hỏi han gì, chỉ tươi cười lịch sự tiễn cả hai vào thang máy VIP dẫn thẳng lên tầng mười.

Tô Khả Khả ngoan ngoãn theo sau, mắt thì cứ láo liên ngắm nhìn khắp nơi.

Phải công nhận nơi này đẹp thật!

Trang trí xa hoa, lãng mạn, đầy phong vị, lại phảng phất nét cổ điển. Không uổng công mang tên Quốc sắc Thiên Hương.

Tầng thượng của hội sở, nguyên cả một tầng chỉ có hai phòng suite VIP thượng hạng. Trong đó, gian phía đông hầu như lúc nào cũng trống, rất hiếm người được bước vào. Nhưng tất cả mọi người đều rõ ràng — đó là phòng riêng dành cho một người.

Người ấy chính là Tần Tứ gia – Tần Mặc Thâm, kẻ nắm quyền nghiêng trời lệch đất ở thủ đô.

“...Tứ thúc của tôi thích yên tĩnh, cô đừng có ồn ào quá. Chuyện thành công, tôi sẽ thưởng cô một khoản lớn.” – Tần Tuấn Trì vừa đi vừa cười xán lạn.

Nghe vậy, Tô Khả Khả lập tức lắc đầu, vẻ mặt nghiêm trang: “Anh đưa tôi vào đây, tôi giúp anh hóa giải kiếp nạn, vậy là chúng ta huề, chẳng ai nợ ai.”

Nói rồi, cô tháo chiếc balo nhỏ, lấy ra một tấm bùa đã được gấp vuông vức đưa cho anh: “Tối nay đi đứng phải cẩn thận, nhất là lưu ý giao thông, tốt nhất đừng đi một mình. Tấm bùa này giữ bên người, có thể giúp anh cản một lần tai ương.”

Ánh mắt Tần Tuấn Trì vô tình liếc vào balo nhỏ, khẽ tặc lưỡi.

Bên trong toàn là giấy bùa vàng cùng mấy món linh tinh quái dị.

Cô bé này nhập vai “thần côn” cũng quá đạt đi!

Thấy đối phương thành thật đóng kịch, Tần Tuấn Trì bật cười, thuận tay nhét tấm bùa vào túi.

Thang máy “ding” một tiếng, mở ra ở tầng mười.

Ánh mắt Tô Khả Khả lập tức sáng rực, dán chặt vào cánh cửa căn suite trước mặt.

Wow! Trời ạ, cô đúng là số đỏ, nhiệm vụ lại ngay tại đây luôn!

“Đấy, chính là vị khách trong phòng này. Nếu mà... hehe, cô có thể ở lại được một đêm thì sau này phất lên như diều gặp gió. Ráng làm tốt vào, tôi chuồn trước đây!”

Nói xong, Tần Tuấn Trì đẩy cô một cái, rồi vọt mất dạng như một làn khói.

Tô Khả Khả đứng trước cửa, lấy ra hai lá bùa dán lên hai bên, sau đó lại nhanh nhẹn dùng ngón trỏ vẽ một ký hiệu lạ hoắc ngay trên cánh cửa, động tác liền mạch, gọn ghẽ.

Xong đâu vào đấy, cô mới giơ tay gõ cửa.

Chờ mãi, cuối cùng cửa cũng mở.

Người đàn ông xuất hiện trước mặt khiến Tô Khả Khả sững người, thậm chí quên cả hít thở.

Anh ta cao lớn, cơ bắp săn chắc, nửa thân trên trần trụi lấm tấm những giọt nước, lăn dài theo từng múi cơ bụng tám múi hoàn hảo, chảy xuống tận chiếc khăn tắm vắt hờ trên hông, vô tình lại toát ra một loại khí tức mờ ám, gợi cảm chết người.

Khăn tắm thắt hờ hững, hai bên lộ rõ đường cơ xiên người cá cực kỳ quyến rũ.

Đôi chân dài thẳng tắp, nhìn qua cũng biết ít nhất phải cao một mét chín.

Khuôn mặt kia... đẹp đến mức khiến người ta hoài nghi trên đời này thực sự tồn tại đàn ông thế này sao. Mày kiếm, mắt ưng, sống mũi cao thẳng, môi mỏng lạnh lùng, đôi mắt sâu thẳm tựa vực, ngay cả chút ánh sáng trên sống mũi cũng khiến anh trông càng thêm sắc bén.