Tô Khả Khả bĩu môi, gương mặt nhỏ nhăn nhó.
Nhưng ngay sau đó, cô lại nhanh chóng nhoẻn cười tươi tắn: “Nhưng chuyện cháu đi học thì cháu đã nói với sư phụ rồi, người rất ủng hộ cháu đó. Thậm chí sư phụ còn tính ra hôm nay sẽ có quý khách đến, nghĩ đi nghĩ lại, khách quý đó chẳng phải chính là chú sao.”
“Thế thì lần sau tôi đến bái kiến sư phụ cháu.” — Tần Mặc Thâm nói, tiện tay nhấc luôn cái tay nải to đùng trên lưng cô.
Tô Khả Khả vội ôm chặt dây buộc: “Không cần đâu chú, nó không nặng, cháu tự mang được mà.”
Tần Mặc Thâm khẽ nhíu mày: “Thế này mà gọi là không nặng? Cô bé, buông tay.”
“Ờ…”
Tô Khả Khả ngoan ngoãn buông, đôi môi cong cong, ngọt lịm: “Cảm ơn chú ạ.”
Anh ung dung tháo dây buộc, gác luôn cái tay nải lên vai mình, không hề truy hỏi gì thêm.
Trợ lý Ngô ở bên cạnh thì khóe miệng giật giật.
Xin lỗi, đây vẫn là thế kỷ 21 chứ? Sao lại tận mắt nhìn thấy... cái tay nải cổ lỗ sĩ này? Tiểu cô nương này nghèo đến mức ngay cả ba lô cũng chẳng có sao?
Tần Mặc Thâm vừa chỉnh xong cái tay nải, còn chưa kịp mở lời, thì một bàn tay nhỏ xíu đã chủ động chụp lấy bàn tay to lớn của anh.
Anh thoáng khựng lại. Trong khoảnh khắc còn đang sững sờ, bàn tay nhỏ đã “đánh úp” thành công.
“Chú, tay chú to quá, cháu nắm không hết luôn.” Tô Khả Khả ngẩng lên, mắt long lanh nhìn bàn tay anh.
Qua một thoáng ngạc nhiên, Tần Mặc Thâm chậm rãi khép tay lại, bao trọn bàn tay nhỏ bé đang chui vào.
Cái tay to vừa khép lại, thì bàn tay mũm mĩm của cô nhóc chỉ còn lộ ra mấy đầu ngón xinh xinh.
Sao mà... mềm thế này?
Anh thậm chí không dám dùng sức, sợ rằng lỡ bóp mạnh quá thì cái tay nhỏ ấy sẽ vỡ tung, chảy ra một nắm nước trong lòng bàn tay mình mất.
“Chú nhớ nắm tay cháu thật chặt nhé, đoạn này dốc lắm, để cháu dìu chú xuống.” Tô Khả Khả nghiêm túc căn dặn.
Trợ lý Ngô bên cạnh không nhịn nổi, lấy tay che miệng cười trộm.
Một ánh mắt nhàn nhạt từ Tần Mặc Thâm lia tới, lập tức khiến anh nuốt sạch tiếng cười.
“Vậy thì phiền cháu rồi.” Tần Mặc Thâm nói với cô.
“Không có gì, chuyện nên làm mà. Dù sao chú là ông chủ của cháu, nhận tiền thì phải làm việc cho tử tế chứ.”
Anh nhìn cô, hỏi: “Vậy cháu đối xử với tất cả ông chủ đều tận tâm thế này sao?”
Tô Khả Khả lập tức cười “hì hì”: “Tất nhiên là không rồi. Vì chú mới là ông chủ đầu tiên đúng nghĩa của cháu. Hôm qua chỉ là sư phụ chuyển việc lại thôi, không tính. Với lại, nghề này tụi cháu còn coi trọng cái gọi là ‘duyên mắt’, mà cháu vừa nhìn chú lần đầu đã thấy hợp, thấy thích rồi.”
Khóe môi Tần Mặc Thâm khẽ nhếch thành một độ cong rất mảnh, dưới lớp kính râm màu trà còn ánh lên chút lấp lánh như sao. Nhưng nụ cười ấy thoáng hiện rồi lại nhanh chóng lắng xuống nơi đáy mắt.
“Chú, chú có thể trả trước cháu một ngày tiền công được không? Cháu chẳng mang theo đồ sinh hoạt gì hết, định đến nhà chú rồi mua dần.” Tô Khả Khả nghiêng đầu nhìn anh, giọng mong chờ.
“Tất cả để trợ lý Ngô chuẩn bị.”
“Ờ... thôi được.”
Cô lập tức thỏa hiệp, lí nhí lẩm bẩm: “Thật ra cháu thích tự đi mua cơ, nhưng mà không thể rời chú được, nên thôi vậy.”
Tần Mặc Thâm im lặng một lúc mới nói: “Cuối tuần tôi có thể đi cùng cháu.”
Trợ lý Ngô...
Tứ gia ơi, ngài quên rồi sao? Tuần này còn phải đi dự tiệc mừng thọ bảy mươi của lão gia nhà họ Từ đấy!