Chương 17

Khóa cửa căn lều tranh lại, Tô Khả Khả khoác chiếc balô đen nhỏ của mình, rồi lại gánh thêm một cái tay nải to tướng, rời khỏi nơi mình lớn lên từ nhỏ.

Dù chú đã nói sẽ lên đón, nhưng đường núi chỗ này khó đi, căn lều dựng giữa sườn núi Đào Hoa, chỉ có một lối mòn do người dẫm ra, vừa dốc vừa hẹp, thôi thì cô vẫn nên xuống núi chờ chú thì hơn.

Trên con đường núi gập ghềnh, Tô Khả Khả đang oằn mình với tay nải tròn vo như quả bóng dính sau lưng, cộng thêm khuôn mặt bánh bao phúng phính của cô, cảnh tượng quả thật… rất buồn cười.

Đi được nửa đường, Tô Khả Khả bỗng nghe thấy dưới chân núi vang lên tiếng bước chân.

Cô lập tức chậm bước lại, cổ rướn dài ra nhìn xuống.

Không bao lâu sau, một bóng người cao lớn lọt vào tầm mắt. Tô Khả Khả mở to đôi mắt nhìn chằm chằm, sau khi xác nhận được gì đó thì gương mặt nhỏ lập tức nở nụ cười rạng rỡ, vui sướиɠ hét to một tiếng: "Chú!"

Nói rồi, cô ôm cả đống hành lý lao như bay về phía đối phương.

Trợ lý Ngô vốn vừa kịp bước theo sau Tần Mặc Thâm, suýt thì phát bệnh tim ngay tại chỗ.

Trời đất ạ, đây là đường xuống dốc đó! Tô Khả Khả phi thân xuống như thế, chẳng lẽ không sợ ba người cùng nhau lăn lông lốc xuống núi sao?

Đổi lại người bình thường, thấy cảnh tượng này chắc chắn sẽ né sang một bên. Thế mà Tần Mặc Thâm mặt không đổi sắc, còn mở rộng vòng tay đón Tô Khả Khả.

Nếu là người trong nghề nhìn tư thế dang tay ấy, chắc sẽ nhận ra ngay, góc độ và độ cong cánh tay của anh chính là để triệt tiêu lực xông tới ở mức lớn nhất.

Nhưng bất ngờ thay, Tô Khả Khả đang lao xuống lại không đâm thẳng vào Tần Mặc Thâm.

Ngay khi sắp bổ nhào vào ngực anh, Tô Khả Khả hô “dừng” là dừng, tựa như chẳng hề tồn tại lực quán tính.

Tần Mặc Thâm thoáng sững người, hai cánh tay còn treo lơ lửng giữa không trung.

Tô Khả Khả ngẩng đầu nhìn anh. Dù cô đứng ở chỗ cao hơn, vẫn phải ngước mắt mới thấy được khuôn mặt người đàn ông ấy.

Đúng là cao thật... — trong lòng cô thầm than.

Tô Khả Khả liền tươi cười nói: "Chú, cháu suýt nữa không nhận ra chú đó. Chú mặc đồ thế này nhìn đẹp trai quá trời! Còn thêm cái kính râm nữa, đúng chuẩn phong cách của chú luôn!

Câu đầu tiên toàn lời thật lòng, khiến trợ lý Ngô bên cạnh nghe mà sặc nước miếng.

Mặc quần áo thì trông rất đẹp trai... Thế mấy lần trước gặp, lẽ nào đều... không mặc sao?

“À đúng rồi chú, sao chú tới nhanh thế?” Gương mặt nhỏ nhắn của Tô Khả Khả đỏ hây hây vì vừa chạy một đoạn đường dài, nhưng vẫn ngước lên cười tươi rói.

“Tôi lái xe đến. Không phải bảo cháu đợi tôi sao? Sao lại tự xuống núi?”

Cánh tay trái đang dang rộng của Tần Mặc Thâm không để lộ dấu vết gì mà khẽ thu về, tay phải thuận thế vòng qua, nhẹ nhàng xoa đầu cô. Hệt như từ đầu vốn chỉ định làm thế.

Còn cái tư thế dang tay chuẩn bị ôm kia... chắc chỉ là ảo giác của người ngoài.

Giọng Tô Khả Khả mềm mềm, ngọt ngào như kẹo: “Vì đường núi khó đi, cháu muốn giúp chú đỡ mất công hơn chút thôi.”

Khóe môi Tần Mặc Thâm khẽ giật, suýt nữa thì nhếch lên: “Cháu quên rồi à, tôi nói là sẽ lên thăm sư phụ cháu?”

“À cái đó... xin lỗi chú nha. Tối qua lúc nhắn tin cho chú thì sư phụ cháu ngủ rồi, nên còn chưa kịp nói. Ai ngờ sáng nay dậy, sư phụ đã đi xa rồi.”