Chương 14

Tô Khả Khả trố mắt nhìn: “Sư phụ, người nghiêm túc chứ? Người còn sống sờ sờ ra mà đã đem bảo vật truyền thừa cho con rồi sao?”

Cái sổ tay này vốn là truyền từ đời tổ sư xuống, ghi chép biết bao tâm đắc phong thủy, trải rộng nhiều lĩnh vực, quý giá vô cùng. Bình thường ông coi nó như mạng, chẳng cho ai đυ.ng vào.

Nghe cô nói vậy, ông thật sự muốn vớ ngay cái chảo gang mà đập cho cô một phát. Nhưng nhìn cô bé, ông lại mềm lòng. Ôi giời, đây là bảo bối của ông, là niềm hy vọng duy nhất để kế thừa y bát cơ mà.

“Thôi thôi, đi ngủ đi. Con đang tuổi ăn tuổi lớn.” Ông lão ngáp dài một cái, rồi trở vào buồng.

Tô Khả Khả rửa mặt qua loa rồi leo lên giường. Nằm trên chiếc giường gỗ, cô lăn một vòng, cười khoái chí.

Dù chỉ là nhà tranh, nhưng chỗ của họ cũng thuộc loại “hào hoa” trong nhà tranh rồi đấy nhé – cả căn hộ chia phòng đàng hoàng, giường gỗ cũng là “phiên bản cao cấp”!

Đợi sư phụ ngủ say, Tô Khả Khả mới len lén lấy cái điện thoại “cổ vật” ra, mấy ngón tay nhỏ thoăn thoắt gõ tin nhắn.

Bên này, Tần Mặc Thâm vừa chợp mắt, nghe tiếng “tinh” của điện thoại liền cau mày, nhưng ngay sau đó dường như nghĩ đến điều gì, anh lập tức mở mắt.

Anh bật đèn đầu giường, lấy điện thoại xem tin.

Tô Khả Khả: "Chú ơi, con về đến nhà rồi, đang lăn lộn trên giường đây nè."

“Ha.” Tần Mặc Thâm bật cười khẽ.

Bao nhiêu tuổi rồi mà còn chơi trò lăn lộn trên giường như trẻ con.

Ánh mắt anh thoáng nhìn đồng hồ trên màn hình, chân mày chau lại.

Vừa lăn thêm một vòng nữa, Tô Khả Khả đã nhận được hồi âm.

Tần Mặc Thâm: "Sao muộn thế mới về tới nhà?"

Tô Khả Khả hí hoáy trả lời: "Chú ơi, nhà cháu ở hơi xa, trên núi Đào Hoa, thuộc thôn Đào Hoa của trấn Đào Hoa ấy. Xe taxi chỉ chịu chạy đến đầu thị trấn rồi bỏ cháu xuống, còn lại cháu phải tự chạy bộ về. Mệt muốn xỉu luôn."

Tần Mặc Thâm nhìn tin nhắn, gương mặt trầm hẳn, khí chất lạnh lẽo toát ra. Anh mở bản đồ, nhập tìm kiếm: "Núi Đào Hoa."

Đợi mãi không thấy hồi âm, Tô Khả Khả lại nhắn: "Chú ngủ chưa vậy? Thế cháu chúc chú ngủ ngon nhé, mai cháu qua chỗ chú báo danh đó."

Ngay sau đó, một tin nhắn khác bật sáng.

Tần Mặc Thâm: "Cô bé, tiện nghe điện thoại không?"

Nhận được tin nhắn ấy, Tô Khả Khả liếc mắt nhìn về phía buồng trong một cái, rồi lén lút tụt xuống giường. Cô nàng rón rén mở cửa, chạy “cộp cộp cộp” hẳn ra ngoài... một trăm mét cho chắc ăn.

Tô Khả Khả: "Có thể nghe điện thoại rồi đó, chú. Bây giờ chú là ông chủ của cháu, mọi việc tất nhiên ưu tiên cho chú trước nhất ."

Tần Mặc Thâm thấy dòng chữ ấy, lập tức bấm gọi.

“Alô, tôi đây.”

Giọng anh trầm thấp, đều đều: “Vừa rồi tôi xem bản đồ, từ thôn Đào Hoa đến chân núi Đào Hoa còn một đoạn. Đường đó xe vào được không?”

“Đường hẹp lắm, lại toàn đất, xe hơi chạy không nổi đâu ạ.”

“Biết rồi. Ngày mai tôi đến đón cháu.”

“Ơ? Như vậy ngại lắm đó. Cháu chỉ nhận tiền làm việc, sao còn có thể phiền chú đưa đón được.”

“Không phiền. Tôi tiện thể gặp sư phụ của cháu luôn, bàn thêm chuyện đi học của cháu. Khuya rồi, ngủ sớm đi.”

“... Vâng ạ, chú ngủ ngon nhé.”

Cuộc gọi vừa dứt, Tần Mặc Thâm lập tức gọi ngay cho trợ lý Ngô: “Ngày mai dậy sớm, mang xe việt dã của tôi ra. Chuẩn bị thêm hai chiếc xe địa hình cải tiến có ghế sau nữa.”