Chương 1

Câu lạc bộ Quốc sắc Thiên Hương.

Nơi xa hoa bậc nhất thủ đô, chỉ dành cho giới nhà giàu thượng lưu.

Tô Khả Khả cúi đầu nhìn chiếc la bàn trong tay, kim chỉ thẳng về phía hội sở cao cấp trước mặt.

Khuôn mặt nhỏ nhắn liền nhăn nhúm lại.

Hình như... đúng chỗ này rồi.

Mà nơi cao sang thế này, nhìn phát biết ngay chỉ có mấy người tiền chất thành núi mới vào được, còn cô – một cô bé nhà quê chính hiệu – thì làm sao chen chân nổi cơ chứ?

Nhưng mà đây chính là đơn hàng đầu tiên trong sự nghiệp của cô, phải thành công bằng mọi giá!

Đứng ở cổng quan sát một hồi, nhìn từng chiếc siêu xe nối nhau chạy vào, Tô Khả Khả chớp mắt liên tục.

Cô đang định rời đi, thì đúng lúc ấy một chiếc siêu xe thể thao từ xa phóng tới.

Chiếc mui trần đỏ rực, sáng chói muốn mù mắt chó thiên hạ. Nhưng nổi bật hơn cả... là gã đàn ông ngồi sau tay lái.

Ánh mắt Tô Khả Khả sáng lên, tức khắc đổi ý.

Cô chạy ra giữa đường, liều mạng vẫy tay chặn xe.

Chiếc xe phanh lại.

Người đàn ông mặc bộ vest đỏ rực, tháo kính râm xuống, nghiêng đầu nhìn cô từ trong xe ra.

Nhan sắc người này...

Đôi mắt hoa đào dài hẹp, đuôi mắt hơi cong, trên đuôi mắt lại có một nốt ruồi nhỏ, môi đỏ mọng, căng đầy.

Một gương mặt trời sinh mang khí chất đào hoa.

Kết hợp thêm bộ vest đỏ chóe lóa mắt kia, đúng chuẩn hình tượng một gã công tử ăn chơi hạng nặng.

Ánh mắt anh lướt trên người Tô Khả Khả, đuôi mắt hơi nhướng, buông một tiếng huýt sáo trêu chọc: “Ồ, cô bé dễ thương ở đâu lạc tới thế này mà dám chặn xe của anh đây? Bé con bao nhiêu tuổi rồi, đủ mười tám chưa đó?”

Thời buổi này, đàn bà muốn “hóa phượng bay lên cành cao” thì nhiều vô kể, mà trong đó không thiếu mấy kẻ bụng dạ chẳng trong sáng, chuyên ra mấy chỗ này chờ vận may “tình cờ gặp gỡ”.

Đại thiếu gia họ Tần – kẻ phong lưu nổi danh – trăng gió bao năm, còn lạ gì mấy chiêu trò này.

Chỉ là cô bé trước mắt... nhìn thì quả thật trong sáng, ngây thơ, nhưng ai biết được là thật sự ngây thơ hay chỉ giả vờ trong sạch đây?

Nếu không phải khẩu vị của anh ta vốn là thích loại “đào tiên” đầy đặn, ngực nở eo thon, thì đem một quả “táo non” xanh mướt như thế này ra đùa chơi cũng không tệ... Dù gì thì chuyện này cũng là ngươi tình ta nguyện cả thôi.

Tô Khả Khả nghiêm túc ngẩng đầu nhìn anh, gương mặt nhỏ nhắn cực kỳ chân thành: “Đủ mười tám rồi, vừa tròn mười tám tuổi! Đại ca ca, em có việc rất quan trọng cần làm, anh có thể đưa em vào trong đó được không? Ấn đường của anh xanh đen, tối nay e rằng sẽ có kiếp nạn huyết quang. Xem như báo đáp, em sẽ giúp anh hóa giải tai ương này.”

Tần Tuấn Trì sững người một thoáng, sau đó phá lên cười như heo kêu.

Ấn đường xanh đen?

Huyết quang chiếu mạng?

Hahahaha...

Cười muốn rớt cả hàm, đúng là trò hề! Thời nay, mấy cô nàng muốn bắt chuyện kiểu mới cũng lắm chiêu thật, đến mức giả thần giả quỷ luôn sao?

Tần đại thiếu gia nheo mắt nhìn cô bé non nớt trước mặt, ngây thơ trong sáng, bất giác nảy ra ý đồ khác.

Anh cong môi cười đểu, móc điện thoại ra gửi một tin nhắn cho người có ghi chú là Tần Mặc Thâm: "Tứ thúc, cháu chuẩn bị cho chú một bất ngờ. Nhưng đừng có nói chuyện cháu đua xe cho ba mẹ cháu nha."

Chưa đầy một phút sau.

Tô Khả Khả đã lên xe, đổi lại cô phải “làm niềm vui” cho một vị khách.