Tôn Ngạn Hằng nghe xong cũng không có biểu cảm gì. Cậu ta học giỏi, gia đình đã sớm vạch ra con đường cho cậu ta rồi, phải vào đại học nào, sau khi tốt nghiệp sẽ làm gì. Con đường cậu ta phải đi đã định sẵn là không có cơ hội đi du học. Vốn dĩ cậu ta cũng không cảm thấy gì, nhưng lúc này, nghe những lời này, trong lòng lại trào dâng một nỗi buồn bực và tiếc nuối khó tả.
Những bạn học xung quanh nghe nói Vương Tử Dư không cần thi đại học nữa, đều vô cùng ngưỡng mộ, xúm lại vây quanh hắn, người nói một câu, người nói một lời.
Hôm đó, Chu Trữ cứ như người mất hồn. Đến khi tan học, cậu lập tức về nhà. Vừa vào nhà đã thấy mẹ đang xem TV, cậu ném cặp xuống rồi ngồi xuống bên cạnh. Mẹ Chu liếc nhìn cậu một cái, hỏi: "Còn không lên lầu học bài đi?"
Chu Trữ cầm lấy quả táo trên bàn trà, cắn một miếng, ấp úng nói: "Mẹ, Vương Tử Dư muốn đi Mỹ du học..."
Mẹ Chu là người tinh ý, chỉ nghe một câu đã hiểu ý tứ đằng sau lời nói của Chu Trữ, nhưng bà cố ý làm bộ không để tâm, vẫn dán mắt vào TV, thờ ơ "Ừ" một tiếng.
Chu Trữ thấy mẹ không trả lời, nuốt miếng táo trong miệng xuống, vẫn giữ cái vẻ như đang nói chuyện không liên quan đến mình, nói: "Nghe cậu ấy nói, bây giờ học ngành thương mại đang hot, các trường đại học ở Mỹ đào tạo ngành này tốt hơn trong nước, người Trung Quốc chỉ cần qua được vòng kiểm tra ngôn ngữ là dễ dàng thi đậu..."
Mẹ Chu tuy vẫn dán mắt vào TV, nhưng nghe những lời này, trong lòng cũng có chút dao động. Nhưng bà vẫn không tỏ bất kỳ biểu hiện nào, du học không phải là chuyện nhỏ, bà nhất định phải hỏi ý kiến của bố Chu và Chu Thuần đã, nên không tiện nói gì, đành giả vờ không nghe thấy, không tiếp lời của Chu Trữ, nói: "Sang năm là thi đại học rồi, mau lên lầu học bài đi."
Lúc này, Chu Trữ không hề hay biết mẹ mình đang cố ý lảng tránh, chỉ cho rằng bà đang qua loa cho xong chuyện. Trong cơn tức giận, cậu ném quả táo cắn dở sang một bên, xách cặp lên lầu. Lên đến nơi, đừng nói là học bài, đến cả cặp sách cậu cũng không thèm đυ.ng đến một lần...
Đêm đó, bố Chu không về, nhưng Chu Thuần lại gọi điện thoại về hỏi thăm tình hình gia đình. Tự nhiên thế nào lại nói đến Chu Trữ, mẹ Chu liền tiện thể kể lại tâm tư của cậu.
Chu Thuần vừa nghe xong liền cười khẩy, không chút khách khí mà khinh thường nói: "Nó á, cái đầu óc đấy mà đòi học thương mại? Đừng thấy Vương Tử Dư có vẻ ngốc nghếch, nhưng nó khôn lỏi hơn Chu Trữ nhiều. Mẹ cứ dập tắt cái ý định đi du học của nó đi, một năm nữa con có thể về thành phố A rồi. Nếu sang năm nó thi không tốt thì cứ học lại, con về vừa hay giám sát nó!"