Mãi cho đến năm sau, Chu Thuần mới thả cho Chu Trữ nghỉ hai ngày, nhưng mỗi buổi sáng vẫn kiên trì bắt cậu chạy bộ. Đến gần cuối kỳ nghỉ đông, Chu Trữ đã thon thả hơn trước rất nhiều.
Mẹ Chu rất vui mừng, còn nói với Chu Thuần rằng sau này phải để ý đến Chu Trữ nhiều hơn…
Chu Thuần nhập học sớm hơn, lúc rời nhà anh dặn Chu Trữ: "Anh không phải là không về, cho nên, đừng có lơ là."
Chu Trữ hiếm hoi lắm mới nở nụ cười với Chu Thuần. Trước kia mặt còn béo tròn, cười lên trông rất ngốc nghếch, bây giờ đã gầy đi nhiều, trông cũng tuấn tú và lanh lợi hơn.
Chu Thuần cũng hiếm khi hạ cái vẻ mặt của người anh xuống, vỗ vỗ lưng Chu Trữ, giọng điệu hòa hoãn nói: "Ngoan ngoãn nghe lời, anh rảnh sẽ gọi điện về nhà."
Chu Trữ gật đầu, cuối cùng cậu cũng đã mong được ngày tiễn Chu Thuần đi rồi...
—
Nhờ có sự giám sát của Chu Thuần trong kỳ nghỉ đông, Chu Trữ đã làm xong hết bài tập. Đến hai ngày cuối cùng, Vương Tử Dư vẫn đang khổ sở chép bài tập, thì Chu Trữ cuối cùng cũng tìm được một loại cảm giác sung sướиɠ hiếm có trong những ngày cuối cùng của kỳ nghỉ đông...
Chẳng mấy chốc đã đến ngày khai giảng, thời gian đầu, Chu Trữ còn biểu hiện khá tốt, nhưng không quá nửa tháng sau lại trở về trạng thái lười biếng như trước.
Chu Thuần nói là sẽ tiếp tục giám sát, nhưng bản thân anh đôi khi cũng bận, lại không thể về nhà, mỗi lần gọi điện thoại cũng không tìm được Chu Trữ. Hết cách, cuối cùng cũng không giải quyết được gì, chỉ có thể chờ đến kỳ nghỉ hè về nhà rồi tính.
Trong những năm Chu Thuần học ở trường quân đội, mỗi lần nghỉ dài ngày, Chu Trữ đều không được thoải mái cho lắm. Trước kia cậu hy vọng kỳ nghỉ dài ngày đến bao nhiêu, thì sau này lại ghét nó bấy nhiêu...
Mãi đến khi Chu Thuần tốt nghiệp, đi ra ngoài rèn luyện hai năm, Chu Trữ mới thực sự sống dễ chịu hơn một chút...
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, Chu Trữ đã lên lớp 12. Một ngày nọ, Vương Tử Dư đột nhiên hớn hở chạy đến nói với cậu và Tôn Ngạn Hằng: "Tớ không thi đại học đâu, qua năm mới là đi du học luôn."
Cả hai người đều ngẩn người: "..."
Vương Tử Dư hôm nay khác hẳn mọi ngày, niềm vui sướиɠ từ tận đáy lòng lan tỏa ra, khiến hắn không ngừng nhấp nhổm, mặt mày hớn hở. hắn thao thao bất tuyệt: "Tớ thức cả đêm qua đó, hưng phấn không ngủ được luôn..." Rồi lải nhải rất nhiều điều vô nghĩa.
Chu Trữ có chút thèm thuồng, liếʍ môi rồi hỏi: "Cậu định đi nước nào?"
Vương Tử Dư chống khuỷu tay lên bàn, bĩu môi đáp: "Nước Mỹ." Giọng điệu đầy phấn khích cứ như ngày mai hắn sẽ đi đến nơi vậy.