Chương 7

Ăn sáng xong, Chu Thuần gọi điện thoại đến nhà họ Vương, người nghe máy là Vương Tử Thao, nghe Chu Thuần hỏi Chu Trữ thì nói: “Nó với Tử Dư nói là muốn đi tìm Tôn Ngạn Hằng rồi."

Chu Thuần nói cảm ơn rồi cúp điện thoại, lại gọi đến nhà họ Tôn, người lớn nhà họ Tôn nghe máy, nói hai người đúng là đang ở bên đó…

Đều ở cùng trong một khu nhà, Chu Thuần cũng không cần lái xe, trực tiếp đi tới, sau khi chào hỏi những người lớn tuổi trong nhà họ Tôn, anh lên lầu tìm Chu Trữ.

Trong phòng Tôn Ngạn Hằng, ba người đang xem phim "người lớn". Cả ba đều là học sinh cấp ba, đang tuổi mới lớn nên tò mò về "chuyện ấy", nên hay tụ tập lại để "học hỏi" chút kiến thức. Nhưng vì sợ người nhà biết nên không dám bật tiếng to, còn cẩn thận khóa cửa lại.

Chu Thuần vặn cửa không được, bèn gõ cửa.

Đám người trong phòng đang xem phim đến đoạn cao trào thì giật mình vì tiếng gõ cửa. Ai nấy đều sợ bị phụ huynh phát hiện. Tôn Ngạn Hằng cố trấn tĩnh hỏi: "Ai đấy?"

Vương Tử Dư vội vàng chuyển kênh TV sang chương trình bình thường, định bụng lát nữa xem tiếp nên chỉ tạm dừng máy chiếu chứ không tắt hẳn.

Chu Trữ ngượng ngùng, ôm gối che chỗ "nhạy cảm".

Tôn Ngạn Hằng hé cửa ra thì sững người.

Chu Thuần đẩy cửa bước vào, liếc nhìn Vương Tử Dư, rồi nhìn Chu Trữ đang bối rối. Thấy TV đang chiếu tin tức, nhưng màn hình máy chiếu thì... Anh lập tức hiểu ra đám nhóc này đang làm gì sau cánh cửa khóa kín!

Cả phòng im lặng như tờ.

Vương Tử Dư nhanh nhảu: “Anh Chu, anh tìm Chu Trữ hả?" Nói xong, hắn quay sang Chu Trữ: "Chu Trữ, anh trai cậu gọi kìa."

Chu Trữ hận Vương Tử Dư không có nghĩa khí, lườm hắn một cái rồi đứng dậy.

Chu Thuần ra hiệu cho Chu Trữ đi theo, rồi nói với Vương Tử Dư và Tôn Ngạn Hằng: "Mấy cậu chơi đi, anh đưa Chu Trữ về trước." Nói rồi anh quay người bước ra cửa.

Chu Trữ làm vẻ mặt "khổ sở", lủi thủi đi theo Chu Thuần xuống lầu.

Về đến nhà, Chu Thuần nói: "Lần này anh không trách mày. Nhưng nếu còn lần sau, anh sẽ không nể mặt mày trước mặt bạn bè nữa đâu, nhớ chưa?"

Chu Trữ ỉu xìu gật đầu rồi chủ động vào thư phòng.

Mấy ngày trước Tết, Chu Trữ không có cơ hội ra ngoài chơi. Mãi đến khi Chu Thuần định ra ngoài, cậu mới mừng thầm vì có cơ hội "bung xõa". Ai ngờ Chu Thuần lại cầm bài tập của cậu lên, nhẹ nhàng nói: "Trước khi anh về, làm xong chương 3."

Chu Trữ tức giận: "Anh đi chơi mà không cho em xả hơi một tí à?"

Chu Thuần ném cuốn bài tập lên bàn, không thèm để ý đến ý kiến của Chu Trữ, trước khi đi còn nói: "Về anh kiểm tra, nếu không... Mày cứ chờ đấy."

Chu Trữ đợi Chu Thuần đi rồi thì lấy giấy nháp ra vẽ một hình nhân, viết tên "Chu Thuần" lên trên, rồi nguệch ngoạc mấy dấu X to tướng. Vẽ xong cậu hả hê lắm, cứ thế vẽ hết trang giấy này đến trang giấy khác...