Vẻ mặt ai oán của Chu Trữ y hệt như một cô vợ nhỏ tủi thân trong thôn, lê bước chậm chạp ngồi về chỗ cũ.
Chu Thuần vẫn rất chăm chỉ học hành, anh quen với cách học tập này, mãi đến 12 giờ mới cho Chu Trữ đi ngủ.
Chu Trữ vừa được giải thoát liền lăn ra ngủ, đến tắm cũng không thèm tắm. Cậu quen ngủ nướng, sáng hôm sau, đang lúc ngủ say sưa thì cửa bị đá văng từ bên ngoài. Chu Trữ giật mình tỉnh giấc. Mơ màng thấy anh trai mình mặc đồ thể thao đi nhanh tới giường, lật tung chăn cậu lên. Mùa đông ở phương Bắc rét căm căm, dù có lò sưởi nhưng bị phơi trần ra giữa không khí vào buổi sáng sớm thì chẳng dễ chịu chút nào.
Chu Trữ lập tức bị cái lạnh làm cho tỉnh táo, gào lên: "Anh làm gì vậy!"
"Dậy mau."
Để tránh Chu Trữ chui lại vào chăn, Chu Thuần ném luôn cái chăn xuống đất, rồi mở toang cửa sổ. Không khí lạnh tràn vào, khiến Chu Trữ không thể không xuống giường tìm quần áo mặc.
Chu Trữ mặc xong quần áo, mặt mày ủ rũ, van xin: "Anh ơi, em sai rồi, đừng hành hạ em nữa mà!"
Chu Thuần đóng cửa sổ lại, liếc nhìn Chu Trữ đầy ghét bỏ, nói: "Đi, ra công viên chạy bộ với anh. Em cũng nên giảm cân đi, nhanh lên, xuống lầu."
Chu Trữ đứng im.
Chu Thuần lại định giơ chân lên.
Chu Trữ kêu lên một tiếng, vội vàng chạy ra khỏi cửa.
Trong khu nhà có một công viên nhỏ, sáng sớm có rất nhiều người tập thể dục ở đây. Chu Thuần chạy phía sau Chu Trữ, thấy cậu có vẻ lười biếng thì đá cho một cái. Cứ như vậy, Chu Trữ ngoan ngoãn chạy mười mấy phút, đến cuối cùng thì thật sự không chạy nổi nữa, ngồi bệt xuống đất ôm chân Chu Thuần, thở hổn hển: "Anh ơi, em chạy không nổi nữa thật mà!"
Chu Thuần thấy trán và mũi cậu đều ướt đẫm mồ hôi, cũng không ép nữa, vừa chạy tại chỗ vừa nói: "Đi đi, đừng dừng lại."
Cũng may Chu Trữ còn có chút kiến thức, biết điều kiêng kỵ sau khi vận động, ngoan ngoãn đứng lên, chậm rãi đi bộ.
Chạy bộ xong, hai người về đến nhà, người giúp việc đang chuẩn bị bữa sáng. Chu Trữ chẳng thèm để ý, nhào vào phòng ăn, vớ ngay lấy cái quẩy cắn một miếng.
Chu Thuần mặc kệ cậu, lên lầu tắm rửa rồi mới xuống, không thấy bóng dáng Chu Trữ đâu, anh hỏi bố mẹ: "Trữ Trữ đâu ạ?"
Mẹ Chu nghi hoặc nói: "Vừa ăn cơm xong, con không thấy nó trên lầu à?"
Chu Thuần lắc đầu, nói không thấy, trong lòng đã biết, chắc chắn là trốn rồi!