Thấy Chu Trữ vào, anh chẳng nói chẳng rằng chỉ vào cái bàn trống bên cạnh, bảo Chu Trữ ngồi xuống, nói: "Lấy hết bài tập mà thầy cô giao ra đây, liệt kê cho anh."
Chu Trữ chậm rì rì lôi từ trong cặp ra đống bài tập và đề cương, động tác chậm như rùa bò.
Chu Thuần gác chân lên bàn, lười biếng dựa người vào ghế, khuỷu tay chống lên tay vịn, dùng mu bàn tay đỡ cằm, vẻ mặt không còn chút hung hăng nào. Anh nhìn Chu Trữ, không hề thúc giục.
Chu Trữ quay lưng về phía Chu Thuần, nhưng vẫn cảm thấy như có ai đó đang nhìn chằm chằm vào mình, sởn cả gai ốc, không kìm được mà tăng tốc độ…
…
Bố Chu và mẹ Chu xem xong buổi hòa nhạc, còn ăn một bữa tối kiểu Âu rồi mới về nhà. Vừa vào cửa, họ thấy phòng khách không một bóng người, chỉ có cửa thư phòng là mở. Vì thế, họ tiến lại gần. Cảnh tượng trong thư phòng khiến cả hai dừng bước.
Chu Trữ quay lưng về phía cửa, đang cắm cúi viết lia lịa. Cảnh tượng này bao nhiêu năm rồi họ không được thấy, khiến cả hai sững sờ…
Chu Thuần là người đầu tiên nhìn thấy bố mẹ, anh đứng dậy chào: "Bố mẹ về rồi ạ? Đã ăn cơm chưa?"
Vừa nghe thấy tiếng anh, Chu Trữ lập tức vứt bút, nhào tới méc mẹ, khóc lóc kể lể: "Mẹ ơi, anh hai đánh con! Bố mẹ mà về chậm một chút nữa là không được thấy con nữa đâu!"
Mẹ Chu nghe xong lời tố cáo thì nhìn sang Chu Thuần, không bênh vực Chu Trữ, mà bình tĩnh hỏi: "Có chuyện gì vậy?"
Chu Thuần còn chưa kịp mở miệng, Chu Trữ đã giành lời, thêm mắm dặm muối kể lại tội ác của Chu Thuần. Nước mắt cậu tuôn ra như mưa, tay ôm những chỗ bị đau trên người, cố gắng diễn tả vẻ thảm thương.
Mẹ Chu không nói gì, bố Chu liếc nhìn đứa con trai út vẫn còn lành lặn, bực mình nói: "Người có làm sao đâu! Nếu con nghe lời anh hai thì đã không bị gì rồi. Đàn ông con trai, khóc cái gì mà khóc?"
Chu Trữ nghe vậy thì càng khóc to hơn, quay sang giận cả bố Chu, ấm ức nói: "Bố bênh anh hai, con bị đánh mà bố còn bênh anh hai…"
Mẹ Chu kéo tay bố Chu, khuyên giải: "Thôi thôi, đừng cãi nhau nữa. Anh con khó khăn lắm mới về nhà, chỉ bảo con làm bài tập thôi mà, con cứ nghe lời anh đi. Bố mẹ lên trước đây, các con cũng đừng thức khuya quá, bài tập đâu phải một ngày là xong được!" Nói rồi bà kéo bố Chu đi, mặc kệ tiếng khóc ai oán của con trai út.
Ngay khi bố mẹ vừa đi, Chu Thuần đã đóng sầm cửa thư phòng lại, nhìn Chu Trữ. Anh không nói gì, nhưng ánh mắt đã ra hiệu cho Chu Trữ biết cậu phải ngồi xuống viết tiếp.